sưu tầm
Những truyện ngắn tôi viết, thường lẩn khuất 1 nỗi ám ảnh của cái chết, nỗi ám ảnh của thời gian cứ cạn dần. Nỗi ám ảnh ấy chỉ mình tôi biết và ko thể chia sé với ai cả.
Nếu ngày mai tôi chết…
Tôi biết sẽ có nhiều ng` khóc cho tôi. Mẹ sẽ khóc ngất. Thảo sẽ tụt huyết áp mà không tin vào tai mình. Hà sẽ ko ăn không ngủ nhiều ngày. Phong sẽ phải về, viếng tôi với bó hoa trắng. Đám tang tôi, những bó hoa trắng, đẫm trong nước mắt và khói hương…
Nếu ngày mai tôi chết…
Chít sẽ hỏi mẹ: “chị Thu đâu?”, điều ấy sẽ làm tôi đau hơn hết thảy, không được ôm nó nữa, không được hôn lên cái má trắng hồng của nó. Ko thấy đôi mắt đen láy của nó nhìn tôi. Lời thề của tôi: “sẽ yêu em suốt đời và làm mọi điều vì em” sẽ chỉ thực hiện được vế đầu. Rồi nó sẽ lớn, mà ko có tôi.
Nếu ngày mai tôi chết…
Bức tranh tôi vẽ vẫn còn dang dở. Cái áo đang đan trong mùa lạnh cũng bỏ đấy. Bản nhạc tôi viết cũng dừng ở nốt Sol giữa chừng. Cây guitar chùng dây chưa căng lại. Liệu có ai đánh cho tôi nghe lần cuối bản Romance? Những cuốn sách chưa trả, và liệu có được trả?
Nếu ngày mai em chết…
Em biết anh sẽ buồn, tất nhiên rồi. Hình như em chỉ làm anh buồn thôi nhỉ? dù lúc nào em cũng bảo là muốn anh hạnh phúc. có bài hát em rất thik “nếu mai em chết, hãy đặt lên mộ em một bông hoa đỏ, rồi hãy quên em…”
Nếu ngày mai tôi chết…
Chẳng cần biết có trong đau đớn hay ko, tôi biết chắc khi ấy mình sẽ khóc (trừ khi tai nạn bất ngờ ko kịp khóc). Bởi vì có quá nhiều điều tôi đã bỏ lỡ, quá nhiều thứ vĩnh viễn mất đi. Những tham vọng của tôi ko thể thựuc hiện, cả lời hẹn với Phong nữa, có sống đến 10 năm nữa đâu?
Đã có lần, tôi nghĩ tới cái chết. Tôi muốn kết thúc. Cái di động ném xuống mặt nước sâu hút tối đen, có lẽ đã tan tành. Tôi đã không chết vì tôi không muốn mình cũng tan tành như thế. Rồi sau đó, ngồi cạnh Thảo, chạm vào nó, tôi thấy thật may mắn là mình đã không chết, từ đấy, tôi đã học được cách trân trọng mạng sống của mình hơn.
Tôi ko sợ cái chết, chỉ là nếu có thể thì mong đc biết trước 1 ngày để chuẩn bị thôi.
Nhưng…
Nếu ngày mai tôi chết…
Rồi tôi sẽ bị lãng quên. Mọi ng` không thể quên tên tôi, nhưng họ sẽ quên sự tồn tại của tôi. Rồi họ sẽ có thể cười, sẽ sống tiếp, sẽ đi con đường không có tôi. Tôi không muốn thế.
Nếu ngày mai tôi chết…
Tôi sẽ ở lại tuổi 17, mãi mãi. 11 năm học trầy trật mà ko kịp thi ĐH, phí. Và tôi sẽ không biết Naruto kết thúc ntn, không thể sang Nhật gặp Taeko sensei, không tiếp tục được nghe rock, làm sao nhắm mắt được??? Không thể đòi quà sn mà mấy ông anh đã hứa. Sẽ chết mà chưa biết đi xe máy…ôi…toàn những lí do để ko chết.
Tôi biết, cái chết ở rất gần, lúc nào cũng thế. Nhưng tôi cũng biết, cái gọi là thần chết chỉ là một gã xấu xí, ích kỉ và vô tình; tội gì tôi phải bỏ những ng` tôi yêu quý để theo hắn? Quan trọng h!

View more random threads same category: