+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Hãy yên bình,...nhé em!

  1. Tham gia ngày
    May 2008
    Đến từ
    nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
    Bài gởi
    1,377
    Cảm ơn
    61
    Được cảm ơn 34 lần trong 24 bài
    Sent 2 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    59

    Hãy yên bình,...nhé em!

    Share/Bookmark



    [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
    Em là 1 cô gái mạnh mẽ , phiêu lưu , luôn muốn tìm kiếm những cái mới mẻ khác biệt . Em rất thú vị và em cũng biết điều đó . Em thích đùa giỡn , em cứ tung tăng khắp nơi nào em thích , không tính toán , không cả lo sợ cứ như thế mà em lướt qua cuộc đời của biết bao người rồi . Em đi như chưa từng 1 lần nào biết mỏi mệt và dừng lại .
    Thế nhưng đến 1 ngày em gặp anh , chàng trai nhẹ tựa như áng mây trong xanh nhất trên đời , em thấy ấm rồi chợt mát , em đồng ý , dừng chân lại với áng mây đôi lần . Em là cơn nắng bất chợt còn mây thì cứ mà chờ nắng từng ngày cho thôi bất chợt đi .
    Em dừng chân lại với người con trai có tên gọi là mây ấy trong 1 thời gian nọ cho đến 1 ngày em lại muốn bắt đầu tiếp tục rong ruổi trên con đường phiêu diêu vô định của riêng em . Em ngồi kế anh trong hoàng hôn gió mát , em nói nhẹ nhàng tựa cơn gió đang bay
    Anh àh , hay là ta xa nhau 1 thời gian đi anh nhỉ . Chia tay đi anh . Cho em đi thêm lần nữa 1 vòng lớn của cuộc đời . Cho em yêu thêm bao nhiêu người con trai khác nữa mà không phải là anh . Không bắt nhau chờ , không bắt nhau hứa bất cứ điều gì cả . Cứ ra đi và thay đổi con người vốn xưa cũ bấy lâu nay . Anh là căn nhà nhỏ của riêng em , trước khi ra đi em sẽ không khóa cửa nó lại , em sẽ đem theo tất cả đồ đạc của riêng em mà đi , còn những gì vốn thuộc về ngôi nhà , em sẽ để lại . Em sẽ làm 1 cái bảng “ Nhà tự do ” để treo trước cửa
    Rồi em sẽ tắt đèn , sẽ mở cửa bước ra cùng trên tay là cái vali nhẹ hều đồ đạc ít ỏi cùng kỉ niệm .
    Em và anh sẽ tập quên dần nhau , tập quen dần cuộc sống không có nhau . Không còn nghĩ đến những kỉ niệm 2 đứa trong mỗi lúc buồn , chôn nhẹ nó dưới tầng lớp yêu thương , để 1 ngày nào đó sẽ đào bới lên khỏi lớp đất cát đã qua bao mùa gian truân . Cầm nó lên và thổi bay tất cả những bụi bặm theo năm tháng , gắn nhẹ lại vào tim và tập cho nó ăn sâu , bù đắp dần vào những vết lồi lõm còn rỉ nhẹ máu . Và ngày đó sẽ là ngày “ em trở về ”
    Em sẽ đi đến những nơi vô định , trải qua them biết bao điều cần biết , đi qua biết bao chuyến xe lửa tốc hành , đến những nơi xa xăm nhất của cuộc đời , nếm ngon ngọt chua chát cùng những chàng trai thú vị hơn anh , mướn những căn nhà sang trọng lộng lẫy hơn căn nhà khi xưa nhưng có khi trong đó chỉ là trống rỗng .
    Sẽ trải qua nhiều ngọt , mặn , chua , cay . Mà có khi nếm nó nhiều đến nỗi chẳng còn biết gì gọi là đau xót , yêu thương .
    Đến khi đó em sẽ dần vô cảm trái tim , thôi thử thách và lăn lộn tiếp trong thực tế đời người . Sẽ , hiểm ác lắm anh àh , sống thêm nữa thì đời sẽ dạy ta nhiều thứ gọi là luật . Nếu không biết thì chẳng thể nào mà tồn tại tiếp được nữa .
    Em sẽ học những thứ gọi là cho và nhận , em sẽ biết bao thứ tủi nhục nhất đời người . Hoặc em sẽ lên cao đến vô vàn ngôi vị , được yêu thương , được cưng chiều bởi bao người xung quanh . Sẽ được làm búp bê công chúa như em từng mơ ước , rồi cũng sẽ có hoàng tử bạch mã đến cầu hôn . Em sẽ vui sướng như chưa bao giờ được vui sướng , sẽ tận hưởng những vinh hoa cuộc đời . Rồi có thời gian em không còn những thứ hào hoa mà người ta gọi là tiền bạc thì bỗng nhiên đi đâu mất búp bê công chúa của riêng em . Thôi hoàng tử và thôi cả nịnh hót , đi đâu hết và kiếm không đâu ra những giúp đỡ của tình người . Em sẽ ngồi khóc và sẽ có 1 người nào đó xa lạ vỗ vai nhẹ “ Cô gái àh , tôi có thể giúp đỡ gì cô không ? ” . Một người xa lạ mà em chưa từng biết mặt , không cho tiền cũng chẳng hề giúp đỡ trong xa hoa , sẽ tủi thân và cảm ơn người ấy . Rồi đứng dậy và đón chiếc xe bus kế tiếp buổi xế chiều
    Em sẽ đến 1 thành phố mới nào đó không ai biết , sẽ kiếm ra những đồng tiền bằng chính sức lao động của riêng mình . Sáng làm việc và đến khi đêm về chiều tối , sẽ lang thang vô định không còn nơi chốn để trú thân , em mệt mỏi ngồi gục trước một ngôi nhà xiu vẹo . Vì xung quanh mưa quá không thể bước tiếp nữa rồi , bỗng mưa len nóc mà ướt nhẹp hết người em . Em lạnh buốt và co ro không ai biết , kiệt sức rồi , em muốn nhắm mắt buông xuôi , em chỉ nghĩ đơn giản là mình sẽ ngủ 1 xíu , mênh mông mơ màng như hồn đang muốn bay đến tận trời mây , mỉm cười nhẹ khi nghĩ rắng mai tờ báo sang sẽ đưa tin 1 cô bé bị chết cóng , mắt của em đã không thể mở dậy được nữa rồi . Chợt dần ấm mà cảm giác ấy không ai biết , em thấy lâng lâng nghĩ rằng mình đã lên được tới thiên đàng , cười hạnh phúc vì cái chết sẽ không đau lòng bất kì ai cả , vì thành phố này thật xa lạ và chẳng ai biết tới mình . Đêm qua đi và cảm nhận được ánh sáng đang len lỏi , mở mắt dậy thật nhẹ và nhìn thấy được 1 khuôn mặt thật hiền từ . Ngỡ giây phút ấy em đang gặp lại người mẹ của riêng em , còn nếu không thì cũng là đức mẹ Maria hiền từ nhất trên trần thế . Nhưng tất cả đều không phải , đó chỉ là bà cụ già trong căn nhà xiêu vẹo nhỏ xíu em ngồi trước cửa tối hôm qua , muốn gọi người là mẹ thánh đã cứu em khỏi cái chết nhưng không dám . “Mẹ” lên tiếng trước và bảo rằng con vừa ngất trước cửa nhà ta ngày hôm qua , muốn trả lời thân thiết như người mẹ con đang ở nhà “ Hì con bjk rồi bởi vậy con mới ngồi đây chứ jì , mẹ đã cứu con đúng không ” Nhưng đây là bà cụ không phải mẹ của riêng em nên em không dám chỉ trả lời rằng “ Dạ , con xin cảm ơn ” . Mẹ hỏi nhà em ở đâu , buồn bâng quơ và chỉ biết nói rằng mẹ ơi con không có nhà . Mẹ hiền từ vuốt tóc và bảo con hãy ở lại . Em ngại ngùng thưa mẹ rằng em không có tiền vì con cũng biết đâu tự nhiên mà ở nhà ai được đâu đúng không . Con lại ngạc nhiên khi mẹ bảo rằng con giống con gái mẹ đã mất , mẹ muốn gọi 1 tiếng là “ Con ơi ” . Mừng nước mắt em ôm chầm lấy mẹ , và thành phố này không còn xa lạ vì con đã có người mẹ hiền riêng em .
    Cuộc sống giống như mẹ cứ hiền từ trôi qua đời em từ từ như đang đưa em trở lại những ngày thơ bé ,nhưng một ngày nọ mẹ cũng đi mất vì những cơn mệt cuối đời. Em đem đau xót ra làm cảm giác than khóc đến mệt mỏi . Lê than xác và ôm những hành lí cuối cùng nặng nhọc vì thu hoạch đã bao năm trời . Đón chuyến xe bus cuối cùng để đi tìm cho mình một nơi yên bình để dừng chân mãi mãi nhưng đi đâu đây khi mà tất cả ta đã đi hết rồi .
    Nhìn trời xanh và chợt nhiên áng mây hoàng hôn trôi qua lặng lẽ , nhớ 1 người mà ta đã rời xa biết bao ngày tháng , thôi rong ruổi và tìm về cho kịp áng mây ngày xưa đang ở lúc hoàng hôn xế chiều . Vì giờ đây mây cũng chẳnng còn xanh trong cũng như nắng chẳng còn tung tăng thời ra đi ngày ấy .
    Bước xuống đường và chạy vội về ngôi nhà của năm xưa . Em đã đứng trước cửa nhà , em nhìn ngôi nhà cũng đã ở tuổi xế chiều theo áng mây màu xám, muốn chạy ùa vào mà lắng đọng lại những cảm xúc thi vị sau bao năm trời xa cách .
    Nhưng chợt nhìn vào cửa sổ , tách trà nghi ngút ấm trong tay người phụ nữ xinh đẹp , dịu hiền như gió mát thổi quanh áng mây là một người đàn ông xiết đỗi quen thuộc đến đau lòng , vang đâu quanh đó là tiếng cười trong vắt của trẻ thơ . Nhìn thấy anh ôm hôn đứa con gái bé bỏng nhỏ xíu mà em chợt mỉm cười tim nhói , chiếc vali trong tay đã rơi tự thửo nào xuống đất , àh đây rồi là kỉ niệm của năm xưa . Em nhẹ nhàng đào bới khỏi đống hỗn độn , chẳng cần thổi đám bụi bặm theo năm tháng . Em bước đi chầm chậm khỏi căn nhà cất giấu trong tim bao lâu nay .
    Gốc cây xưa là nơi ta ngồi hát cho nhau nghe anh nhỉ , em bước tới “ Em về rồi này , anh ơi ”, chỗ anh ngồi ngày xưa em sẽ để chiếc vali vào đó , rồi em sẽ ngồi lại vào chỗ của chính em . Mùi thơm nồng của ngàn vị hương hoa xiết chặt lấy con người em ngây ngất . Nắng em nhè nhẹ ôm lấy thân thể mình , tim em dần tan vào hư không , nhẹ nhõm chẳng đau lòng .
    Nhớ đâu ngày ấy em cười thật nhiều và tìm mẹ đang ở tuốt trên trời , em đã bay lên thành cơn nắng thật rồi , chiếu xuống trần gian là khắp nơi em đã đi qua . Em đi qua thật nhiều ngõ ngách như đang nhìn lại cuộc đời lần cuối cùng , rồi em cũng quay lại về nơi bắt đầu : căn nhà – anh .
    Ơ kìa , sao có ai kia đang đau đớn dưới gốc cây ôm thân xác cô gái trẻ mà than khóc thế kia . Àh , người ấy là anh nhỉ , còn thâc xác đã nhẹ tênh nụ cười trên khuôn mặt là em đấy , àh hai người kế bên là vợ và con anh đúng không , họ cũng yêu anh nhiều lắm , nhìn vào mắt họ em biết , em biết anh đã có được người vợ tuyệt vời thế nào , ánh mắt cô ấy không gợn chút ghen tuông mà là sự đồng cảm chua xót , em biết đáng lẽ em không quay về thì anh sẽ hạnh phúc . Thế nhưng thực anh vẫn hạnh phúc đấy chứ , đừng khóc nhé anh , thôi kêu gào và ôm ấp thân thể em nhè nhẹ thôi , em đã quay về bên anh rồi mà , em không hề trách anh một chút nào cả , khi ra đi người không muốn hứa hẹn bất cứ điều gì là em mà , tia nắng vừa rớt xuống mặt anh là nước mắt em đấy , đừng làm em khóc khi em đã vĩnh hằng đến thế này rồi nha anh .
    Ừh , đúng đấy , bế em lên và ôm em về nơi nào để em đừng lạnh lẽo nữa , vào khu vườn trong căn nhà đi anh , cho em nằm ở đó để em được sát cạnh 1 ngôi nhà . Em không làm vợ anh được thì hãy để suốt đời em được kề bên anh . Em yêu anh lắm anh àh , em đã không còn vướng bận gì nơi trần thế nữa rồi . Những câu nói đó là những câu cuối cùng của em ngày hôm ấy , em đã nhẹ nhõm và bay lên đến tận trời mây và không quay về 1 lần nào nữa .
    Khi em đi , trời mưa to lắm mà em nào biết vì em đã bay xa quá rồi mà , không phải thời tiết đâu em vì ngày em quay về là những ngày mùa hạ . Mà đó là ông trời khóc đấy , khóc cho chính sự sắp đặt của mình , nhưng thôi , trời không muốn em biết để em đau lòng thêm nữa , nên hôm ấy em đã không thể bay xuống cạnh anh để nghe anh khóc , để nghe người phụ nữ ấy xúc động trong nước mắt mà nói rằng “ Từ ngày ông chủ cho gia đình tôi ở nhờ , tôi đã thấy ông ở v ậy mà chờ cô ấy , vậy mà ngày cô ấy về lại là ngày cô ấy ra đi , thật là sao ông trời bất công quá , ông ơi …. ”
    ( kím kím, tìm tìm: từ 1 blog: shine vẫn như ngày ấy!)

    Cm này hay hay:"Nếu có thể vẽ tình yêu, hãy cho anh vẽ tình yêu là một vòng tròn.Vì với vòng tròn sẽ ko ai biết đâu là điểm bắt đầu và kết thúc. Còn gì ngọt ngào hơn khi biết rằng tình yêu đang từng giây, từng phút len lỏi vào trái tim, từng chút, từng chút một thôi. Và đến một ngày ta chợt nhận ra ta đã yêu"

    Đấy! Tình iu♥♥

    View more random threads same category:

    thay đổi nội dung bởi: mirikikudo; 22-01-2009 lúc 03:29 PM
    CHI+______________CHI+______________CHI+______________CHI+

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Tiếu ngạo giang hồ
    By Shinichi Kudo in forum Tiểu thuyết
    Trả lời: 103
    Bài mới gởi: 04-01-2009, 05:54 PM
  2. Cuộc đời dưới vành mũ thám tử-Phần 1
    By Cross Fusion in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 03-11-2008, 03:25 AM
  3. Hot>>>Truyện cười phần 2
    By poseidon1210 in forum Vườn cười
    Trả lời: 9
    Bài mới gởi: 30-09-2008, 07:09 AM
  4. Đề Thi Bắt đầu.!!!!!!!! Reng
    By xxxholic_195 in forum Sự Kiện Diễn Đàn
    Trả lời: 10
    Bài mới gởi: 18-09-2008, 11:00 AM
  5. Xã stress anh em ơi
    By Prince1412 in forum Vườn cười
    Trả lời: 7
    Bài mới gởi: 28-08-2008, 06:41 PM

Visitors found this page by searching for:

Chưa ai tìm thấy trang này bằng công cụ tìm kiếm trước đây!
Dien Dan

Members who have read this thread : 0

Actions : (View-Readers)

There are no names to display.

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết