Thấy các chỗ bôi đỏ đó, chứng tỏ có 1 sự lừa gạt nguời điên ở đây.Ta có thể suy đoán ra dùng chút ít đồ ăn để dụ về làm vợ.NGừơi điên mà, họ làm sao mà biết đc.Miễn cho ăn là nghe theo thôi.MÌnh có thằng bạn, ông nó điên, bố nó hơi điên, chú nó điên nặng.Mình hiểu thế nào là ngừoi như vậy.MÌnh chơi thân với nó hồi cấp 2.Giờ không biết nó thế nào.Dù sao ở đây mọi ngừoi cũng không ai cố chấp với ngừoi điên.Trừ những ngừơi ko hiểu.Ngay cả luật pháp cũng vậy mà.Trách giận thì có chứ chấp họ chắc khôngHồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.
thay đổi nội dung bởi: mori; 21-01-2009 lúc 11:31 PM
Kogoro Mori _ Thám tử gà mờ
Đây là 1 câu chuyện rất cảm động và có ý nghĩa. Đáng lẽ mọi người ko nên đem nó ra mà tranh luận theo hướng này. Chỉ cần nắm bắt được bài học mà câu chuyện muốn nhắn nhủ là được rùi. Dù sao chúng ta cũng chỉ là người ngoài cuộc và có quyền fán xét theo quan điểm của mình. Nhưng ai sẽ là người dẫn dắt câu chuyện của chính chúng ta đây?
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks