+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 6 trên 6

Ðề tài: Con mèo đen-Truyện ma

  1. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45

    Con mèo đen-Truyện ma

    Share/Bookmark



    Tác Giả: [Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ] Về câu chuyện thần mật vào loại kỳ cục nhất mà tôi sắp hạ bút viết đây, tôi không chờ đợi cũng như không yêu cầu ai tin cả. Mà có mất trí mới đi chờ đợi như thế, vì chính bản thân những cảm quan của tôi cũng không thừa nhận nó là có thật. Vâng, tôi không điên - và rất chắc chắn là tôi không mơ. Nhưng ngày mai tôi chết và hôm nay hẳn tôi phải trút đi gánh nặng trong tâm hồn tôị Mục đích gần nhất của tôi là trình bày với mọi người những sự kiện trong gia đình một cách đầy đủ, gọn gàng mà không bình luận gì cả. Do hậu quả của nó, những sự kiện này đã làm tôi hoảng sợ, đã dày vò tôi, đã hủy hoại tôị Nhưng tôi không có ý định trình bày quá tỉ mỉ. Đối với tôi, nó cũng không có ý khác hơn là cảm giác rùng rợn, nhưng đối với số đông thì họ thấy ít sợ hơn là thấy kỳ quặc. Sau này có thể có vài nhà trí thức nào đó sẽ làm cho những điều huyền ảo của tôi chỉ là chuyện thường, sẽ có một số trí tuệ nào đó bình tĩnh hơn, lô-gích hơn và khó bị kích động hơn đầu óc của tôi, sẽ nhìn thấy rõ, trong những trường hợp tôi đã hết sức kinh ngạc kể lại rất tỉ mỉ, không có gì khác hơn là một chuỗi rất thông thường và rất tự nhiên của nhân và quả.
    Từ thuở nhỏ, tôi đã được chú ý vì tính tình dễ bảo và lòng nhân đạọ Tính tình hiền dịu của tôi trở thành một trò cười của bạn bè. Tôi đặc biệt rất thích loài vật và được cha mẹ nuông chiều cho chơi với rất nhiều loài vật. Tôi đã mất nhiều thì giờ với bọn này, và không gì làm cho tôi sung sướng bằng được cho chúng ăn, được vuốt ve chúng. Tính nết riêng biệt này cứ phát triển dần theo đà lớn lên của tôi, và khi đã trưởng thành thì nó trở thành một trong những nguồn vui chính của tôị Với kẻ đã dành nhiều tình thương mến cho một con chó khôn ngoan, trung thành thì tôi không cần phải tốn công lí giải về tính chất và mức độ tình cảm đã dành cho nó. Trong tinh thần vị tha và tình thương đầy tinh thần hy sinh của con vật, có một cái gì đi thẳng vào lòng nó và thường tạo ra cơ hội để chứng minh tình bạn thấp kém và lòng trung thành rất mong manh của con ngườị
    Tôi lấy vợ sớm và rất sung sướng thấy tính tình của vợ tôi không khác gì tôi bao nhiêụ Nhận thấy tôi thiên vị đối với mấy loại thú trong nhà, cô ta không bao giờ để lỡ dịp tìm cho tôi những con vật dễ thương nhất. Chúng tôi có chim, có cá vàng, có một con chó rất xinh, có thỏ, có một con khỉ con và một con mèọ
    Con mèo này là một con vật rất to và đẹp, đen tuyền, và khôn đến mức độ đáng kinh ngạc. Nói về trí thông minh của nó, vợ tôi, thực lòng không hề bị chút nào nhiễm phải óc mê tín, vẫn thường nhắc đến một quan niệm cũ trong dân gian cho rằng tất cả bọn mèo đen đều là phù thuỷ trá hình. Cô ta không hề coi đó là chuyện nghiêm túc, nhưng tôi ghi lại tất cả không vì lẽ gì khác hơn là những điều cho đến nay xảy ra đáng cho cô ta phải nhớ.
    Pluto - tên con mèo - là con vật tôi quý nhất, là người bạn của tôị Chỉ có tôi cho nó ăn, và trong nhà tôi đi đâu là nó theo tới đó. Tới nỗi tôi phải rất khó khăn mới ngăn được nó, không cho theo tôi ra đường.
    Tình bạn của chúng tôi kéo dài theo kiểu đó trong nhiều năm; trong thời gian này tính khí và thái độ của tôi - do rượu chè quá độ - (tôi thật xấu hổ mà thú nhận) đã suy sụp về cơ bản, càng ngày càng xấu đị Càng ngày tôi càng trở nên cáu kỉnh, bực bội và không nghĩ gì đến tình cảm của người khác. Tôi đã ăn nói thô lỗ với vợ. Dần dần đến mức dùng vũ lực với cô ấy nữạ Mấy con vật của tôi tất nhiên đã cảm thấy sự thay đổi của tôị Tôi không chỉ bỏ lơ chúng nó, mà còn bạc đãi chúng nữạ Tuy nhiên, đối với Pluto, tôi còn quan tâm đến nó, còn kiềm chế không đến nỗi bạc đãi với nó. Trong khi đó thì tôi không do dự gì mà không bạc đãi những con thỏ, con khỉ, hoặc ngay cả đến con chó nữa, khi, bất ngờ, vì tình cảm chúng nó luẩn quẩn trên đường đi của tôị Nhưng căn bệnh của tôi cứ tăng lên - một thứ bệnh như bệnh nát rượu - rồi cuối cùng, đến cả Pluto nữa, lúc này đã bắt đầu già, và do đó đã có phần cáu kỉnh - cả Pluto nữa cũng bắt đầu chịu đựng sự thay đổi tính khí của tôị
    Một buổi tối, khi từ quán nhậu quen thuộc ngoài phố về, say bí tỉ, tôi cho rằng con mèo cố ý tránh mặt tôị Tôi nắm lấy nó. Trong khi hoảng hốt, sợ tôi đánh nó, nó đã cắn vào tay tôi, gây nên một vết thương nhẹ; trong phút chốc tôi tức điên lên như bị quỷ ám. Tôi không còn biết tôi là ai nữạ Hồn tôi lúc này như bỗng chốc bay ra khỏi xác - một cơn điên loạn độc ác làm rung tất cả các thớ thịt của tôị Tôi rút trong túi áo ra một con dao con, kéo lưỡi dao ra, tôi nắm chặt lấy cổ con vật, tôi thư thái khoét một trong hai mắt của nó! Thật tôi xấu hổ đến run lên khi viết lại cái hành động tàn ác khủng khiếp nàỵ
    Sáng hôm sau, khi bình tĩnh lại - đã ngủ được đầy đủ sau một đêm trụy lạc - tôi cảm thấy nửa như ghê tởm, nửa như hối hận về tội ác mà tôi đã gây rạ Nhưng đó chỉ là một thứ tình cảm mơ hồ, yếu ớt, còn tâm hồn tôi vẫn hoàn toàn yên ổn, không hề bị chạm tớị Tôi lại lao vào nhậu nhẹt, và dìm sâu vào trong rượu tất cả mọi ký ức về hành động của tôị
    Trong thời gian đó, con mèo dần dần phục hồị Hốc con mắt bị mất trông bề ngoài dễ sợ thật, nhưng nó không còn phải chịu đựng bất cứ một nỗi đau đớn nào nữạ Nó lại đi loanh quanh trong nhà như cũ, nhưng, như ta có thể thấy trước, nó rất khiếp sợ khi thấy tôi đến gần. Trong lòng tôi hãy còn lại chút tình cảm cũ và ban đầu tôi thấy tội nghiệp cho cái phần rõ rệt là không có gì đáng yêu của một sinh vật có lần tôi đã thương yêu đến thế. Nhưng tình cảm này chẳng mấy chốc đã nhường chỗ cho sự phẫn nộ. Và tinh thần ngoan cố trong cái xấu đã đến với tôi như một sự suy sụp cuối cùng và dứt khoát. Triết học cũng chả làm gì được với tinh thần nàỵ Thế là tôi không tin rằng, linh hồn tôi đáng sống, bằng tin rằng sự ngoan cố trong cái xấu là một trong những động lực ban sơ của lòng người - một trong những năng khiếu, hay tình cảm ban sơ và nguyên vẹn, không chia cắt được đã vạch ra phương hướng cho tính cách con ngườị Ai đã không hàng trăm lần, tự thấy mình phạm phải một hành động xấu xa hoặc ngu xuẩn mà không phải do một lý do nào khác hơn là bởi vì anh ta biết rằng anh ta không nên làm? Có phải chúng có khuynh hướng lâu dài muốn vi phạm cái gọi là luật pháp, kể cả khi ta có nhận xét đúng nhất, chỉ vì chúng ta hiểu rằng nó phải như vậy đó không? Tinh thần ngoan cố trong cái xấu, như tôi nói đến với sự suy sụp cuối cùng của tôị Đó là sự theo dõi chờ đợi một tâm hồn sâu không đáy tự gây phiền phức cho mình - dùng bạo lực cưỡng chế bản tính tự nhiên của nó - làm điều sai chỉ vì cả cái sai - đã thúc đẩy tôi phải tiếp tục và cuối cùng phải làm nốt việc gây thương tích cho con vật ngây thơ, vô tộị Một buổi sáng, tôi thản nhiên đưa một cái thòng lọng vào cổ nó, rồi treo lên cành cây; treo nó lên mà mắt tôi ướt đầm nước mắt, mà lòng xót xa ân hận vô cùng - treo nó bởi vì tôi biết nó thương tôi, và bởi vì tôi cảm thấy nó không làm gì cho tôi phải tức giận cả, treo nó bởi vì tôi biết làm thế là tôi đang phạm một tội ác - một tội ác nghiêm trọng đến nỗi nguy hại đến linh hồn bất diệt của tôi - nếu có thể có chuyện đó - và đưa nó ở xa tầm ơn đức vô biên của Đức Chúa Đại Nhân, Đại Trí, nhưng cũng đáng sợ vô cùng.
    Trong đêm của cái ngày xảy ra những hành động tàn khốc đó, tiếng kêu cháy nhà làm tôi giật mình thức dậỵ Cái màn trên giường tôi bốc cháỵ Toàn bộ ngôi nhà bị bắt lửạ Vợ tôi, người ăn kẻ ở trong nhà, và bản thân tôi nữa, đã rất khó khăn mới thoát ra khỏi đám cháỵ Tất cả đều bị thiêu hủy hoàn toàn. Toàn bộ của cải tôi cháy rụi cả, và tôi cảm thấy cùng đường, tuyệt vọng.
    Tôi không còn đủ sức để suy nghĩ, tìm kiếm mối liên quan giữa nguyên nhân và kết quả, giữa tai họa và hành động tàn ác. Nhưng tôi phân tích kỹ cả một dây chuyền sự việc và cố cho không bỏ sót một khâu nào cả. Qua ngày hôm sau đám cháy, tôi đến xem lại hiện trường. Các bức tường - trừ một bức - đều sụp đổ hết. Bức tường này là của một gian phòng, không dày lắm, đứng vào khoảng giữa ngôi nhà và là chỗ dựa sát vào đầu giường của tôị Vôi vữa ở đây đã có sức chống lửa rất lớn - một sự kiện tôi cho là do bức tường mới xây mà có. Một đám đông dày đặc tập hợp gần bức tường rất chăm chú và rất tỉ mỉ. Những tiếng "lạ thật", "kì thật", và nhiều tiếng khác tương tự như vậy đã kích thích tính tò mò của tôị Tôi lại gần, và nhìn thấy như chạm nổi trên nền trắng, bộ mặt một con mèo rất lớn. Nét in lên rõ và chính xác lạ lùng. Có cả sợi dây thừng quanh cổ con vật nữạ
    Khi lần đầu tiên tôi nhìn thấy sự hiện hình này - vì tôi chẳng mấy khi nhìn thấy thế - thì sự kinh ngạc và khiếp sợ của tôi đã tới mức cùng cực. Nhưng dần dần về sau, sự suy nghĩ đã đến hỗ trợ tôị Tôi nhớ con mèo bị treo cổ trong khu vườn sát bên nhà. Khi nghe tiếng kêu cháy nhà, thì lập tức khu vườn đông nghịt những người từ đâu kéo đến. Một trong những người này đã cắt dây treo cổ con vật khỏi cây và ném qua cửa sổ mở vào phòng tôị Việc này chắc là chỉ cốt nhằm đánh thức tôi dậỵ Những bức tường khác đổ xuống đã đè lên nạn nhân của tội ác của tôi; áp vào trong chất vôi vữa vừa mới tô lên. Những chất đó cùng với lửa và chất amonia từ xác con vật đã tạo ra bức chân dung con vật mà tôi đã nhìn thấy đó.
    Mặc dầu tôi sẵn sàng dựa vào những lý lẽ của tôi, nếu không phải cả với lương tri của tôi nữa, bởi sự việc kỳ quặc mà tôi vừa mới kể lại rất tỉ mỉ, nó đã để lại một ấn tượng rất sâu trong óc tưởng tượng của tôị Hàng mấy tháng trời tôi không sao thoát ra một cảm giác trở lại trong tâm trí tôi, nó nửa như hối hận, nhưng không phải thế. Tôi thương tiếc con vật đã mất, và cố tìm chung quanh, trong những quán rượu xấu xa nhất mà tôi thường lui tới, để kiếm một con vật vào loại như thế, hoặc bề ngoài giống như thế để thay vào chỗ của nó.
    Một đêm, tôi đang ngồi trong một căn nhà lụp xụp, tồi tệ, đang thừ người ra, thì bỗng tôi chú ý đến một vật gì đen đen nằm trên nắp những thùng rượu Gin hay Rin gì đó, là những đồ vật chính ở trong nhà. Tôi nhìn kỹ mấy cái nắp thùng trong vài phút, và điều làm tôi ngạc nhiên là sao tôi lại không nhận ra ngay cái vật trên nắp thùng nàỵ Tôi bước lại gần và lấy tay sờ vào xem. Đó là một con mèo đen - to bằng con Pluto, và giống hệt như nó, nhưng con mèo này có một chòm lông trắng khá rộng, mặc dầu không rõ rệt lắm, phủ kín một vùng gần chỗ ngực nó.
    Khi tôi đụng vào nó, lập tức nó đứng dậy, gào to lên, cọ mình vào tay tôi và có vẻ sung sướng thấy tôi chú ý đến. Đây đúng là con vật mà tôi đang tìm. Tôi liền xin ông chủ nhà cho tôi mua lại; nhưng ông ta không nói gì đến nó, không biết tí gì về nó, và trước đây cũng chưa bao giờ nhìn thấy nó.
    Tôi tiếp tục vuốt ve nó, và khi tôi chuẩn bị ra về, thì con vật tỏ ý muốn đi theo tôị Tôi cho nó theo, và trên đường đi thỉnh thoảng tôi cúi xuống vuốt ve nó. Khi tôi về đến nhà, nó lập tức làm quen được ngay, và lập tức trở thành người bạn thân thiết của vợ tôị
    Về phần tôi, chẳng mấy chốc tôi cảm thấy khó chịu đối với nó. Điều đó rõ ràng là trái ngược với điều tôi đã dự tính, những - tôi không rõ thế nào và tại sao lại như vậy - vẻ yêu mến, thích thú của nó đối với tôi càng làm tôi thêm ghê tởm và chán ghét nó. Rồi dần dần những cảm giác chán ghét và ghê tởm này cứ tăng lên mãi thành một thứ căm thù dữ dộị Tôi tránh con vật, một cảm giác xấu hổ nào đó, và khi nhớ lại hành động tàn ác của tôi trước đây, tôi tránh không đụng tới cơ thể của nó. Hàng mấy tuần liền, tôi không đánh đập gì nó, hoặc dùng một thứ bạo lực nào khác đối với nó, nhưng dần dần - dần dần, rất chậm - tôi đã nhìn nó như một con vật rất ghê tởm, và âm thầm lẩn tránh, không nhìn bộ mặt xấu xa của nó, như lẩn tránh bệnh dịch vậỵ
    Cái cộng thêm vào lòng căm thù của tôi đối với con vật, chắc là sự phát hiện ra, vào một buổi sáng sau khi đem nó về nhà, rằng nó giống con Pluto, nó cũng bị khoét mất đi một con mắt. Tuy nhiên, trường hợp này lại làm cho vợ tôi thân với nó, như tôi đã nói, cô ta vốn đã sẵn có mối tình nhân đạo này đến cao độ, cũng như trước đây có lần nó đã là một đặc tính của tôi, và đã là nguồn gốc của nhiều trong những thú vui giản dị nhất và trong sáng nhất của tôị
    Tuy vậy, dù bị tôi thù ghét, con mèo như cứ càng thêm thiên vị đối với tôi hơn. Nó cứ bám sát theo chân tôi đến mức khó có thể làm cho người đọc tin được. Bất cứ khi nào, tôi ngồi, thì nó nằm tròn dưới ghế hoặc nhảy lên đầu gối tôi, giụi mình vào tôị Nếu tôi đứng lên định đi thì nó sẽ chui vào giữa hai chân tôi và làm tôi suýt ngã, hoặc dùng móng nhọn và dài cào cấu vào áo tôi, và cứ như thế, trèo lên ngực tôị Vào những lúc đó, mặc dầu tôi rất muốn cho nó một cú chí tử, tôi đã tự kiềm chế được, một phần vì nhớ tới tội ác của tôi trước kia, nhưng phần chính xác - xin cho tôi thú thật ngay bây giờ - vì quá khiếp sợ con vật.
    Sự khiếp sợ này đúng ra không phải khiếp sợ đối với một tội ác vật chất - nhưng tôi cũng không thể xác định cho rõ nó là cái gì. Tôi như tự thẹn với mình - vâng, ngay trong căn lều tội ác này tôi hầu như tự thẹn với mình - vì nỗi sợ hãi và ghê tởm mà con mèo đã gây ra cho tôi cứ được tăng lên mãi do một thứ huyễn tưởng mà ta có thể nhận ra được. Vợ tôi hơn một lần đã nhắc tôi chú ý đến tính chất của chùm lông trắng, mà vợ tôi đã có nói đến, và đó là chỗ khác nhau duy nhất giữa con vật lạ lùng này với con mà tôi đã giết. Bạn đọc chắc còn nhớ dấu hiệu này, dù là khá rộng, về cơ bản mà nói vẫn không rõ. Nhưng, dần dần - dần dần đến gần như không nhận thấy được và trong thời gian quá lâu lý trí của tôi cố tranh đấu để vứt bỏ đi coi như một thứ huyễn hoặc. Về sau, dần dần nó cứ rõ dần rạ Và giờ đây nó là biểu hiện của một vật chỉ nói đến tên tôi cũng đã rùng mình rồị Và trên hết, đối với nó là tôi lẩn tránh, tôi khiếp sợ, tôi muốn xua đuổi cái con quỷ dữ đó, tôi dám nói như vậỵ Giờ đây nó là hình ảnh của cái xấu xí, ghê tởm; của một vật khủng khiếp, của cái Giá treo cổ - một công cụ giết người rất dễ sợ của Tội ác, của sự Rùng rợn, của Sầu não và của Chết chóc.
    Giờ đây, tôi quả thật là quá khốn khổ, hơn tất cả mọi thứ khốn khổ của Nhân loạị Và một con vật đốn mạt - mà bạn của nó tôi đã giết chết một cách thản nhiên - con vật đốn mạt đời tôi phải trả nợ - vâng tôi, một con người được nặn ra theo hình ảnh của Đức Chúa Trời Cao Cả - vốn quá nhiều nỗi khổ đau không sao chịu nổi! Chao ôi! Đêm cũng như ngày, không một lúc nào tôi còn được hưởng cái ân huệ của phút nghỉ ngơi, yên ổn nữạ Thời gian với con trước, nó không để cho tôi được phút nào riêng một mình, còn đối với con sau, tôi từng giờ sa vào những giấc mơ khủng khiếp, sợ gặp phải hơi thở của con vật đó phả lên mặt tôi, và sức nặng ghê gớm của nó - nhập vào trong cơn ác mộng mà tôi không đủ sức lay chuyển nổi - mãi mãi đè nặng lên tim tôị
    Dưới sức ép của những dằn vặt như thế này, cái phần thiện quá yếu ớt còn lại trong tôi đã sụp đổ. Những ý nghĩ tội lỗi trở nên những ý nghĩ duy nhất gần gũi, thân thiết với tôi - những ý nghĩ đen tối nhất và tội lỗi nhất. Tình trạng sầu não trong tính khí quen thuộc của tôi đã tăng lên khiến tôi căm thù mọi vật, căm thù cả loài người nữạ Trong khi tôi mù quáng buông thả mình vào cơn giận dữ dội đột ngột bùng ra thường xuyên, không điều khiển nổi thì bà vợ nhẫn nhục của tôi là người thường xuyên và kiên trì chịu đựng hơn cả.
    Một hôm, cô ta đi theo tôi vì một vài việc nhà, chúng tôi đi vào trong hầm rượu của ngôi nhà cổ mà cảnh nghèo túng đã buộc chúng tôi phải ở. Con mèo theo tôi xuống bậc cầu thang, và làm tôi xuýt nữa nhào đầu xuống, tôi giận như muốn điên lên. Tôi xách cái rìu lên, và trong cơn giận dữ tôi đã quên mất nỗi sợ hãi thơ ngây đã từng giữ tay tôi lại cho đến lúc này - tôi bổ một nhát xuống người con vật, và tất nhiên nếu nó rơi đúng như ý muốn của tôi thì chỉ trong phút chốc con vật đã toi mạng rồị Nhưng bà vợ tôi đã kịp chặn tay tôi lạị Tôi lúc này càng giận hơn vì sự can thiệp này, và như một người bị quỷ ám, không còn biết gì nữa, tôi giật lấy chiếc rìu ra khỏi bàn tay cô ta và bổ luôn một nhát vào sọ cô tạ Cô ngã xuống chết ngay tại chỗ, không một tiếng rên.
    Hành động giết người bẩn thỉu này làm xong, tôi quyết định phải lo ngay việc cất giấu tử thị Tôi biết không thể chuyển tử thi ra khỏi nhà, dù ngày hay đêm cũng vậy, mà có thể tránh được con mắt của hàng xóm. Nhiều phương án đã đến trong đầu tôị Có một lúc tôi nghĩ đến việc chặt tử thi ra làm nhiều mảnh rồi thiêu huỷ luôn. Lúc khác tôi lại tính đào một cái huyệt dưới nền hầm rượu và chôn vào đó. Lại cũng tính đến chuyện vứt xuống giếng ở ngoài sân, hoặc xếp vào trong một cái thùng, làm như là hàng hoá, xếp đặt bình thường rồi thuê người đem ra khỏi nhà. Cuối cùng tôi nghĩ ra một kế mà tôi cho là hơn cả mấy phương án kiạ Tôi quyết định xây một bức tường chặn nó lại trong nhà hầm, nhưng những tu sĩ thời Trung Cổ từng chắn nạn nhân của họ.
    Để thực hiện cho ý đồ này, hầm rượu cần được sửa chữa tốt hơn. Những bức tường hầm trước đây xây dựng rất sơ sài, và phần vôi vữa mới trát gần đây không được tốt lắm, và độ ẩm trong không khí làm cho không cứng lại được hơn nữa, ở một trong mấy bức tường có một chỗ lồi ra, có lẽ do một ống khói giả, hay chỗ nhà hầm. Tôi tin chắc rằng tôi có thể lấy gạch ở chỗ này ra, nhét thi hài vào đó, rồi xây tường lại hoàn toàn như cũ và như thế thì không ai tìm ra vật cất giấu trong đó được cả.
    Tôi rất tin chắc vào cách tính toán nàỵ Với một cái xà beng, tôi dễ dàng nạy những viên gạch ra, rồi cẩn thận đặt cái xác dựa vào bức tường phía trong, tôi đặt nó trong thế đứng trong khi chỉ hơi mệt một tí thôi tôi đã xây lại tất cả y như cũ. Tôi tìm cát, vôi hồ và tóc, và hết sức cẩn thận nhào trộn chế biến thành một thứ vữa giống hệt như loại vữa cũ, và với chất liệu đó tôi xây lại tường mớị Khi đã xong, tôi thấy bằng lòng vì tất cả đều rất tốt. Nhìn từ bên ngoài, không ai có thể biết bức tường đã bị xáo trộn chút nào cả. Rác rưởi trên sàn được dọn dẹp rất chu đáọ Tôi nhìn lại chung quanh có vẻ đắc thắng, và tự nhủ mình: "Ít ra là ở đây, công lao động của mình không phải là vô ích".
    Bước tiếp theo của tôi là đi tìm con vật đã gây cho tôi bao nhiêu chuyện khốn khổ này; bởi, cuối cùng tôi đã quyết định là phải giết nó. Giá tìm gặp nó vào lúc này, thì chắc chắn số phận của nó đã rõ, không còn phải nghi ngờ nữạ Nhưng hình như con vật tinh ranh này đã hoảng hốt khi nhìn thấy hành động dữ tợn trong cơn giận của tôi lần trước nên tìm đường tránh không chường mặt ra trong lúc tôi đang trong cơn giận lần nàỵ Không thể nào mô tả hoặc tưởng tượng được cảm giác sung sướng, nhẹ nhõm sâu sắc nhất ở trong lồng ngực tôi khi thấy vắng mặt con vật đáng ghét nàỵ Suốt cả đêm, nó cũng không xuất hiện. Và như thế, từ khi con vật vào trong nhà này, ít ra là được một đêm tôi có thể ngủ yên; vâng ngủ yên mặc dầu tội ác giết người vẫn đè nặng lên tâm hồn tôị
    Ngày thứ hai, rồi ngày thứ ba trôi qua, con vật quấy rối tôi vẫn không đến. Lại một lần nữa tôi thở phào như một kẻ tự dọ Con quái vật, trong cơn sợ hãi, chắc đã bỏ đi luôn rồi! Tôi sẽ không còn nhìn thấy nó nữa! Hạnh phúc của tôi thật là tuyệt vời! Tội lỗi về hành động đen tối kia cũng dằn vặt tôi chút ít. Một số ít câu hỏi được đặt ra, nhưng tôi đều sẵn sàng trả lời được cả. Có cả một cuộc thẩm tra, khám xét nữa - nhưng tất nhiên là không tìm ra được gì cả. Tôi cho rằng, sắp tới đây, hạnh phúc của tôi đã được bảo đảm chắc chắn rồị
    Đến ngày thứ tư của vụ giết người, một đội cảnh sát rất bất ngờ kéo đến, vào trong nhà lùng sục, tìm kiếm một lần nữa rất kĩ. Tuy nhiên, tin chắc vào chỗ giấu không thể nào lộ ra được của tôi, tôi không cảm thấy bối rối chút nào cả. Không một xó nào, không một góc nào họ không tìm đến. Cuối cùng, đến lần thứ ba, hay lần thứ tư, họ xuống hầm rượụ Các thớ thịt của tôi vẫn bình thường, không rung động. Tim tôi vẫn đập bình tĩnh như tim của một người vô tộị Tôi đi lại trong hầm rượu từ đầu này đến đầu kiạ Tôi khoanh tay lên ngực đi qua đi lại thoải mái, nhẹ nhàng. Cảnh sát xem chừng đã thoả mãn và sắp sửa ra về. Niềm vui dậy lên trong tim tôi mạnh đến nỗi tôi không cầm được; tôi nóng lòng muốn nói lên dù chỉ một lần thôi, nhân dịp đắc thắng này, để làm cho họ tin thêm gấp đôi rằng tôi hoàn toàn vô tộị Cuối cùng, khi đội cảnh sát bước lên cầu thang:
    - Thưa quý ông, tôi rất sung sướng làm bớt đi sự nghi ngờ của các ông. Tôi rất mong các ông tất cả đều khoẻ và lịch sự hơn một chút. Thôi xin chào các ông, và xin nói đây - đây là một ngôi nhà hết sức kiên cố (trong khi điên cuồng muốn được thoải mái một điều gì, tôi hầu như không biết tôi đang nói gì đây), tôi có thể nói ngôi nhà đã được xây dựng rất kiên cố, đến mức tuyệt vờị Những bức tường này - các ngài còn nhìn thấy không? - Những bức tường này đã được kết lại với nhau rất chắc chắn.
    Và nói đến đây, muốn tỏ ra dũng cảm, tôi lấy một cây gậy gõ mạnh lên đúng vào chỗ bức tường gạch sau đó tôi đã dựng xác của người vợ yêu quí của tôị
    Nhưng mong Chúa che chở và cứu tôi thoát khỏi nanh vuốt của ác Quỷ! Dư vang tiếng gõ của tôi chưa kịp chấm dứt, tôi đã nghe có tiếng đáp lại từ trong mộ vang ra - một tiếng kêu ban đầu như nghẹn ngào, rời rạc như tiếng khóc sụt sùi của trẻ con, nhưng rất nhanh chóng chuyển thành tiếng kêu dài, to lên và liên tục, một tiếng kêu rất lạ, không phải là tiếng người - một tiếng gào - một tiếng kêu nửa như hoảng hốt, nửa như đắc thắng, nghe như đâu từ địa ngục vang lên, đồng thời từ cổ họng của những linh hồn bị trừng phạt trong cơn sầu não, đau thương, và của những con quỷ cảm thấy hào hứng trong sự trừng phạt đó.
    Thật không biết nói thế nào đây về tình trạng tư tưởng của bản thân tôị Tôi, tôi như bị mất trí, loạng choạng đi về phía bức tường đối diện. Đội cảnh sát đang ở trên cầu thang bỗng đứng sững bất động trong một chốc, phần vì quá khiếp sợ, phần vì quá kinh ngạc.
    Sau đó, có mười hai cánh tay khó nhọc loay hoay chỗ bức tường. Cả bức tường đổ xuống ngay lập tức. Cái thi hài đã thối rữa hết, đang đứng sừng sững trước mặt mọi ngườị Trên đầu xác chết, con vật ghê tởm đang ngồi đó, với cái mồm mở rộng đỏ ngầu và con mắt cô độc như ngọn lửa, con vật mà thói tinh ranh của nó đã xúi tôi đi vào tội giết người và tiếng gọi báo tin của nó đã khép tôi thành người bị treo cổ. Tôi đã xây tường lấp kín con quỷ đó vào trong mồ.

    Hết

    View more random threads same category:

    WHAT AM I FIGHTING FOR?



  2. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45



    Wendy kinh hãi nhìn bà Bast.
    - Bà muốn nói - muốn nói là cháu sẽ không bao giờ bỏ được cái chuỗi hạt ấy ra khỏi cổ sao?
    Em lắp bắp, giọng em run rẩy.
    - Đúng đấy! Bà Bast khẳng định. - Nó sẽ không bao giờ rời ra đâu.
    Bà ta dừng lại một chút rồi ghé sát vào mặt Wendy.
    - Trừ phi mày tìm được một chìa khoá bí mật.
    Wendy choáng váng. Bí mật ... Wendy không chắc là mình có nghe rõ hay không.
    - Nó được giấu rất kỹ, - bà Bast giảng giải, - đến trước gương đi. Ta sẽ chỉ cho xem.
    Wendy thất thểu bước theo bà lão về phía chiếc gương lớn phủ đầy bụi treo trên tường. Em đứng im lặng khi bà Bast quay cái khoá ra phía trước.
    - Bây giờ hãy nhìn đây.
    Bà Bast nói.
    - Trông nó như thể một cái khoá bình thường và điều ta phải làm như thể là kéo cái móc nhỏ ra. Nhưng, ...
    Mắt bà Bast long lanh.
    - Tay vì kéo, ta phải xoay nó theo chiều kim đồng hồ, rồi kéo nó quá lá bùa. Làm như thế này này.
    Mấy ngón tay bà Bast tháo được khoá, chuỗi hạt rời ra - Wendy được tự do.
    - Hèn gì chúng ta không mở được nó.
    Tina nói.
    Wendy cảm thấy thực sự thoải mái. Mọi chuyện đã chấm dứt. Lá bùa đã được tháo bỏ. Em sẽ chẳng biến thành ma mèo nữa.
    - Ôi, cháu cám ơn bà, thưa bà Bast! Cám ơn rất nhiều.
    Em xúc động nói.
    - Cháu không nên đeo chuỗi hạt này.
    Bà Bast nghiêm nghị nói. Wendy xấu hổ:
    - Cháu hiểu. Cháu biết mình lẽ ra chẳng nên đeo nó. Nhưng cháu lại quá muốn có nó. Lúc ấy, cháu chẳng thể nào làm chủ mình được.
    Bà Bast gật đầu.
    Bà đã cảm nhận như thế về chuyện lá bùa. Bà ta đã không cố tình bán nó. Nó luôn được để trong bộ sưu tập riêng nhưng bà không biết tại sao nó lại lạc vào cái khay giá năm đô la ấy.
    - Xin bà làm ơn hãy nhận nó lại! - Wendy nói. - Và cứ giữ năm đô la ấy.
    Bà Bast mỉm cười rồi đút chuỗi hạt vào túi. Wendy tự hỏi không biết bà ta có biết ma thuật của lá bùa kia không. Em nghĩ, nếu bà Bast là một mụ phù thuỷ, chắc bà ta chẳng bận tâm đến chuyện hoá thành ma mèo mỗi đêm đâu.
    Ba đêm đã là quá đủ cho Wendy!
    - Bây giờ các cháu hãy cho biết lý do! - Bà Bast yêu cầu. - Tại sao các cháu lại bám theo bà?
    - Chúng cháu tưởng là bà đã bắt con mèo của chúng cháu, Shalimar ấy mà. Chúng cháu thấy bà bắt nó ở bên đường.
    Tina đáp.
    - Chúng cháu đã nghĩ như thế đấy!
    Wendy nói.
    - Các cháu không biết giống mèo xiêm lại luôn giống hệt nhau à?
    Bà Bast hỏi. Bà ta nhìn lên con mèo hãy còn đứng trên nóc tủ.
    - Hãy là quen với Magnolia, - bà ta bảo các cô bé đang vẫy con mèo, - một trong số những khách hàng thường xuyên của bà.
    Wendy hỏi:
    - Một trong số ... gì? Bà nói về cái gì vậy?
    - Về khách hàng, - bà Bast nói, - ta là người chải lông mèo, các cháu không biết sao?
    - Làm sao chúng cháu biết được?
    Tina nói.
    - Ta nghĩ những cô gái yêu mèo đều biết tên ta, - bà Bast nói với vẻ tự hào. - Ta sử dụng ngôi nhà này như một cửa hiệu chải lông mèo.
    Wendy cố hiểu những gì bà ta nói. Nó có thật vậy không? Bà Bast có phải là một phụ nữ bình thường mà không phải là một mụ phù thuỷ không?
    - Tại sao bà lại rắc bột lên lưng mèo?
    Wendy hỏi.
    - Tại sao à? Chỉ để chùi sạch lông nó, - bà Bast nói, - Nếu các cháu rắc một ít bột ngô lên mình mèo thì nó sẽ hút hết bụi. Đấy là các làm sạch lông đơn giản nhất.
    Bà Bast nháy mắt với Wendy.
    Wendy suýt phá lên cười. Em thật là ngốc! Cứ đi nghĩ bà Bast là phù thuỷ. Chỉ tại cái lá bùa ấy gây nên, nhưng bây giờ ma mèo trong em đã chấm dứt. Em vui vẻ nói:
    - Cám ơn bà rất nhiều. Chúng cháu sẽ giới thiệu với bạn bè rằng bà là người chải lông mèo tài ba nhất.
    Wendy bước ra khỏi nhà bà Bast. Tina từ từ đi theo, mắt cứ nhìn xuống đất.
    - Tina, có chuyện gì vậy?
    Wendy hỏi. Rồi em ý thức được - chuyện Shalimar! Wendy rất vui vì đã tháo bỏ được lá bùa ma mèo. Em quên bẵng chuyện Shalimar. Tina chắc buồn lắm, em nghĩ. Hai đứa vẫn chưa tìm thấy con mèo lạc. Chúng đã để mất dấu vết nó.
    Wendy bảo:
    - Thôi nào, chúng ta hãy đi tìm nó.
    Chúng tìm dần, lùi lại nhà Tina. Chúng gọi tên con mèo, lục lọi tìm khắp các góc phố, nhưng Shalimar vẫn bặt vô âm tín.
    Khi hai đứa vào sân nhà Tina, Wendy thấy bạn cố cầm dòng nước mắt sắp chảy xuống má.
    Tina buồn bã hỏi:
    - Ngộ nhỡ chúng ta không tìm thấy nó?
    Nhưng Wendy quá vui nên chẳng tin có chuyện xấu gì xảy ra cho Shalimar. Em động viên bạn:
    - Đừng có nghĩ quẩn thế!
    - Chúng ta sẽ nhờ nhắn tin trên truyền hình. Chúng ta sẽ... - Nhìn kìa!
    Tina bỗng gào lên rồi chỉ tay về phía cầu thang sau lưng Wendy.
    Con mèo nằm đó, ngủ ngon lành.
    Tina vội chạy đến:
    - Shal! Ôi, Shal, mày có sao không?
    Tina ôm chặt nó vào lòng. Nó khẽ kêu meo meo và ngáp với vẻ ngái ngủ.
    - Ổn rồi, Shal. Ta đi vào nhà đi.
    Wendy nói. Em mở cửa bếp. Khi nghe tiếng Wendy, con mèo nhảy khỏi lòng Tina và lao nhanh vào nhà. Nó vội chui xuống tầng hầm. Tina thốt lên:
    - Trời đất! Tớ chưa bao giờ thấy Shal chui vào tầng hầm với bất cứ lý do gì.
    Wendy nói:
    - Nó chưa bao giờ ra ngoài. Chắc nó hãy còn sợ.
    Và mình biết nó cảm nhận ra sao rồ, Wendy nghĩ. Loài mèo thì luôn luôn nhút nhát.
    Em mỉm cười. Bây giờ mọi chuyện khó chịu đã chấm dứt.
    Tối hôm ấy, Wendy ngồi làm bài tập trên bàn. Nhưng tâm trí em không tập trung vì em đang nghĩ về những sự kiện kỳ lạ xảy ra trong tuần trước.
    Thế là thực sự không có ma mèo, em nghĩ. Nó không phải là điều được bịa đặt đâu.
    Bây giờ, khi chuyện ấy kết thúc, em có thể thừa nhận rằng làm mèo thật là thú vị, nhưng em lấy làm mừng vì chuyện đó đã chấm dứt.
    Em muốn mình có khả năng nhìn rõ trong bóng tối. Các giác quan emò làm em cảm nhận mọi thứ sống động hơn: cách lang thang, cách rên rỉ - thật là diệu kỳ. Em đặc biệt yêu quí phong cách mèo của mình.
    Nhưng em không thích việc bị chế ngự. Mỗi lần đổi lốt là mỗi lần em man rợ hơn.
    Rồi còn gã ma mèo đen nữa ấy chứ! Suýt nữa thì nó đã xé xác em! Chắc là thế, nếu nó gặp em lần nữa.
    Nhưng sẽ chẳng có lần ấy nữa đâu.
    Wendy đứng dậy nhìn ra cửa sổ. Vầng trăng tròn đang nhô lên trên cây sồi già trong sân nhà.
    Trăng tròn. Bà Bast bảo ma mèo điên cuồng nhất vào đêm trăng tròn. Và Wendy lại nhớ, nếu một khi ma mèo trải qua lần trăng tròn đầu tiên, thì nó và con người bị hoà lẫn vào nhau. Không còn tính người trong ma mèo nữa và bản năng ma mèo có thể trỗi dậy vào cả ban ngày.
    Wendy nhìn xuống sân. một đêm tuyệt vời để lang thang. Em hồi tưởng lại lớp cỏ đêm mềm dẫm sương mát dịu dưới chân, và cả mùi chuột phảng phất trong không gian nữa.
    Đừng! Em tự ra lệnh. Chớ nghĩ như thế nữa! Chuyện đó đã chấm dứt. Em lại ngồi vào bàn và làm xong bài tập.
    Lát sau, Wendy gấp vở lại. Em ngáp và duỗi người ra. Chuyện xảy ra trong mất ngày qua đã làm em kiệt sức. Tối nay em sẽ đi ngủ sớm.
    Em thay đồ ngủ rồi mở cửa sổ đế đón làn không khí đêm trong lành. Rồi em nằm xuống, chìm nhanh vào giấc ngủ.
    Nhưng chỉ lát sau, Wendy lại thức giấc. Vầng trăng tròn vành vạnh đã lơ lửng cao vút trên bầu trời. Ánh sáng của nó toả khắp nơi, tràn cả vào phòng trông như ánh sáng ban ngày.
    Sao nó sáng thế nhỉ? Wendy thầm hỏi. Em vẫn còn nhớ độ sáng của ánh trăng khi em hãy còn trong lốt ma mèo. Cơn sợ hãi dâng lên ngực em.
    Chắc là tại mặt trăng tròn, em nghĩ. Mày không đeo lá bùa ấy nữa, mày sẽ không bị đổi lốt.
    Em ôm chặt gối và gục đầu xuống. Em trở mình, cố tìm một tư thế nằm thoải mái. Nhưng em không cảm thấy dễ chịu.
    Tại sao mình không thể ngủ được nhỉ? Cơ thể em bắt đầu căng ra. Tay và chân bắt đầu buốt.
    - Không!
    Em thì thầm.
    - Không thể như thế được.
    Răng và tay em bắt đầu đau. Làn da bắt đầu ngứa.
    - Không!
    Em rên rỉ.
    - Mình chì giỏi tưởng tượng thôi.
    Em ngồi dậy trên giường.
    - Mình không... mình không thể.
    Run run, em nhìn xuống đôi tay.
    Móng tay em dài một cách bất thường. Chúng cong lại.
    Wendy không thể nhìn đi nơi khác. Em thấy lớp lông màu vàng sẫm mọc đầy hai tay.
    Em không tưởng tượng.
    Em đang biến lại thành ma mèo.
    thay đổi nội dung bởi: Thám tử Sherlock Holmes; 22-10-2009 lúc 07:56 PM
    WHAT AM I FIGHTING FOR?



  3. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45



    Wendy gào lên:
    - Đừng! Tôi sẽ không để nó xảy ra.
    Nhưng lớp lông dày vẫn cứ mọc.
    Mình mơ ư? Em tuyệt vọng nghĩ. Chắc là thế, bởi lá bùa đã được cởi bỏ. Mình đã là một cô gái bình thường.
    Em nhảy ra khỏi giường và chạy lại đứng trước gương.
    Mắt em chuyển sang màu xanh. Tai em dịch chuyển lên đỉnh đầu.
    Em chạy ra phía cửa sổ. Em cài chặt cửa. Tại mặt trăng đấy, em nghĩ. Mình phải lẩn trốn ánh trăng. Em chui vào buồng vệ sinh, đóng chặt cửa.
    Trong khoảng không gian chật chội, hơi thở hổn hển của em thật lớn và rè rè. Em nghe tim mình đập mạnh. Rồi em cảm thấy cuộc biến hoá đang diễn ra.
    Không có cách nào để ngăn nó lại.
    Lát sau, Wendy nhảy ra khỏi buồng vệ sinh, trong lốt ma mèo.
    Em nhảy lên bàn trang điểm. Run rẩy vì sợ hãi, em lại nhìn hình ảnh mình trong gương.
    Một con thú hung ác đang trừng mắt nhìn ra. Một con mèo lông vàng sẫm có ngôi sao trắng trên trán.
    KHÔNG! KHÔNG! KHÔNG! Âm thanh ấy cứ vang trong đầu em. D6ãu lá bùa không còn, nhưng Wendy biết em đã hoá thành mèo. Em đã thực sự biến thành ma mèo.
    Em khiếp đảm bởi những gì đang diễn ra. Những gì mà em đã phải làm trong lốt ma mèo. Sức kiềm chế của em rất yếu. Em đã phá nát chiếc ghế sô pha nhà Tina. Em làm cho Shalimar gặp rắc rối. Em gây thương tích cho Nancy và cho chính bản thân mình.
    Và em biết gã ma mèo đen vẫn còn rình rập ngoài ấy.
    Đợi em.
    Vậy thì mình sẽ không ra ngoài, Wendy nghĩ. Mình sẽ dồn hết nghị lực để chống lại bản năng ma mèo trong người. Mình sẽ bình yên khi ở torng này.
    Em nhìn qua cửa sổ. Nó đã được đóng chặt. Tốt, em cảm thấy rất tự tin, bởi không có lối để em ra ngoài.
    Wendy nhảy xuống bàn rồi nhảy lên giường. Em cuộc tròn người trên gối. Em quyết tâm ngủ. Khi thức dậy, mình sẽ lại là một cô bé bình thường, em thầm nhủ, một con người.
    Nhưng càng cố ngủ thì Wendy lại không thể nào ngủ được. Tiếng mời gọi, giục giã ra bên ngoài thật vô cùng mạnh mẽ. Những con công trùng, các loài thú, mùi hương diệu kuỳ và những vùng đất đầy bí ẩn cứ lởn vởn trong đầu em.
    Đừng nghĩ đến chúng, em thầm ra lệnh.
    Nhưng em chưa thấy bứt rứt nhiều như thế trước đây.
    Cơ thể em háo hức, đòi ra đi.
    Em nhổm dậy khỏi gối và nhảy lung tung trong phòng. Em lao xuống sàn, chồm lên tủ rồi lại phóng xuống sàn. Cứ thế, em nhảy một hồi lâu.
    Và cứ mỗi bước nhảy thì nỗi khao khát ra ngoài lại càng mãnh liệt hơn.
    Mình chỉ hé nhìn ra ngoài một lát thôi, em nghĩ. Thế là đủ biết cái gì ở ngoài ấy.
    Wendy nhẹ nhày đáp xuống khung cửa sổ. Em nhìn ra qua lớp kính.
    Cây sồi già đang đung đưa theo làn gió. Dẫu cửa sổ đã đóng chặt, nhưng khứu giác của Wendy vẫn nhận ra bao nhiêu hương vị quyến rũ của bóng đêm. Em có thể nhìn thấy đám côn trùng bay chấp chới trong ánh trăng.
    Wendy rất muốn ra ngoài. Nhưng em biết là sẽ rất nguy hiểm. Đột nhiên, người em căng hết cả lên. Một vật đang di chuyển, thu hút cái nhìn của em.
    Đấy là một cái bóng đen đang bò theo cái cành cây to ngay bên ngoài cửa sổ.
    Lát sau, cái bóng đó in hình lên cửa sổ.
    Ngay giữa cái bóng là hai con mắt màu vàng sáng quắc.
    thay đổi nội dung bởi: Thám tử Sherlock Holmes; 22-10-2009 lúc 07:57 PM
    WHAT AM I FIGHTING FOR?



  4. Tham gia ngày
    Jul 2008
    Tuổi
    21
    Bài gởi
    33
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 2 lần trong 2 bài
    Rep Power
    0



    Khá dài! nếu là sách thì mình còn có thể đọc chứ ntn thì hơi ngại! đau mắt lém! thôi lôi card ra tập tiếp vậy!
     

  5. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45



    Rồi nó biến mất.
    Và cái phần người nhỏ bé của Wendy cũng biến mất.
    Giận dữ, em cào mạnh vào kính cửa. Gã ma mèo ấy lại dám đến đây à? Đến nhà của ta à?
    Nó biết em ở trong nhà nên đến đây rình rập em.
    Bây giờ, nó đang đợi ở ngoài ấy, đợi em nhảy ra.
    Wendy biết con ma mèo đen kia khoẻ mạnh hơn em nhiều. Nó khoẻ cực kỳ, nhưng em không quan tâm.
    Em đang lồng lộn vào lúc trăng tròn. Đấy là khoảng thời gian điên rồ nhất của ma mèo. Đuôi em cong lại. Đầu đuôi ngoe ngẩy. Mình phải ra ngoài! Mình phải bảo vệ lãnh thổ khỏi kẻ xâm lược kia.
    Wendy chạy lên bậu cửa sổ, rà mũi dọc theo hòng kiếm được khe hở nào đó để thoát ra.
    Bất thình lình, em nhảy xuống sàn. Em nhìn thấy bóng vậy gì đó đang chạy qua phòng. A, con ruồi, mày dám à! Em nhảy đến vồ con mồi. Nhưng cú tung người quá mạnh đã khiến em đâm rầm vào bàn trang điểm.
    Em ngồi xuống, lắc lắc mình, nhìn quanh tìm con ruồi. Em thấy nó bay trên đầu. Em nhảy lên bàn nhìn quanh - và thấy một con mèo khác.
    Lông Wendy xù hết lên, lưng em cong lại. Con mèo ấy có bộ lông màu vàng cát giống màu lông em, và cũng có cả một ngôi sao trắng trên trán. Wendy gầm gừ và phun nước bọt vào con mèo kia.
    Nó cũng cong người và phun trở lại.
    Làm thế nào mà con mèo này lại có thể vào phòng em được cơ chứ? Wendy phải giao chiến với nó, đuổi nó đi. Em chồm tới, vuốt em xoè ra trong tư thế sẵn sàng xé xác nó.
    K K K É É É T T T!
    Vuốt em cào vào vật gì đó thật cứng.
    Wendy lùi lại.
    Con mèo màu vàng kia lùi lại.
    Wendy mở miệng gào lên khiêu chiến.
    Con mèo kia cũng há miệng.
    Wendy trừng mắt nhìn kẻ thù xâm lược. RỒi em ngồi xuống, quặp đuôi vào bụng. Con èmo kai cũng làm tương tự. Bây giờ em mới nhận ra con mèo ấy không có thật. Nó chỉ là hình phản chiếu của em trong gương.
    Em sửng sốt bởi vẻ hiếu chiến mà em có trong người.
    Mặt trăng đã tròn. Ma mèo đen thách thức, và kể cả bóng ma mèo của chính em, tất cả làm cho bản năng ma mèo trong Wendy lớn mạnh hơn.
    Em muốn gào lên, muốn săn lùng, muốn...
    - Meo eo eo!
    Một tiếng gào từ xa vẳng đến tai em. Em nhận ra đấy là giọng của gã ma mèo đen. Nó đang gọi em. Gọi em giao chiến.
    Em không chấp nhận lùi bước.
    Toàn thân run rẩy, em nhẩy lên giường, co người lại, sẵn sàng lao đi. Sau một tiếng gầm man rợ, em nhảy người lao đi.
    Lao thẳng về phía cửa sổ.
    Nhưng cửa sổ đã đóng.
    - RẦM ẦM!
    Wendy lao tới, cửa sổ vỡ tung, kính bắn tung toé khắp nơi, lấp lánh trong ánh trăng.
    Wendy dễ dàng lách qua.
    PHỊCH! Em rơi xuống thảm cỏ bên dưới cái cây. Em giũ hết những mảnh kính vỡ trên người, rồi liếm bộ lông mượt mà của mình.
    Em bình yên, không có vết xước nào.
    Và em đã ra ngoài!
    Nhưng gã ma mèo đen kia đâu nhỉ? Nó đã gọi em, thách thức em giao chiến.
    Không có dấu hiệu gì của nó.
    Chắc nó đã hoảng sợ bỏ chạy khi em phá vỡ cửa kính.
    Tốt. Wendy cảm thấy hài lòng. Đây là sân của ta, lãnh thổ của ta. Em dựng tai lên gầm gừ - của ta, của ta!
    Nhưng đã gần sáng, mặt trăng sắp lặn.
    Dẫu sao em cũng còn đủ thời gian lang thang rình rập để truy lùng gã mèo đen.
    Em phải tỏ bảnh lĩnh trước những con ma mèo khác, phải cho chúng biết đây là lãnh thổ của em.
    Wendy rà mũi trên mặt đất, lần tìm mùi của con mèo kia. Bất kể mặt trăng đã xuống thấp, đôi mắt tinh nhạy của em vẫn nhìn rõ mọi thứ. Những con bọ đang bò trên cỏ. Một con bướm đêm bay qua cổng. Một con rắn đang lùng mồi dưới những bụi hoa hồng trắng. Nhưng không có thứ gì làm em sao lãnh mục đích.
    Phải tìm cho ra bằng được gã ma mèo đen.
    Wendy nhảy lên bức tường phía sau. Em chạy tới chạy lui, quan sát bốn phía.
    Nhưng không thấy bóng dáng kẻ thù.
    Gã mèo đen kia bỏ chạy rồi ư? Nó sợ em à?
    Wendy thở phì với vẻ giương giương tự đắc. Em sẽ cho gã ma mèo kia một bài học nhớ đời. Em sẽ tìm ra nó và buộc nó phải tránh xa nàh em.
    Wendy phồng mũi đánh hơi làn gió.
    Nó đấy, cái mùi quen quen phảng phất đằng kia.
    Lông Wendy dựng lên. Em nhảy xuống mặt hẻm, thủ thế sát mặt đất, rồi em lao như tến bắn về phía phát ra cái mùi kia.
    Khi mùi ấy đậm hơn, Wendy biết là mình đã đi gần đến đích. Em để ý thấy mùi ấy có điều gì kỳ lạ, có cái gì đó khác với mọi ngày. Đây đích thực là mùi của gã ma mèo đen. Nhưng nó sao lại... lớn hơn và khoẻ hơn?
    Tại sao nhỉ? Wendy nghĩ. Nhưng rồi em không bận tâm nữa. Vấn đề là phải thách đấu với con mèo đen ấy.
    Wendy tiếp tục bám theo mùi kìa. Mùi của con mèo đen và... của cái gì đấy khác nữa.
    Nhưng của cái gì?
    Wendy dừng lại, đánh hơi và lắng nghe. Em đang nghe âm thanh đang phát ra từ sau cái góc kia.
    Có phải gã ma mèo đen đấy không? Nó đang đi tìm em hay sao? Bây giờ, Wendy hạ quyết tâm. Sự thách thức cuối cùng! Trận chiến một mất một còn!
    Trong tư thế sẵn sàng chiến đầu, Wendy bước qua góc tường. Nó đứng đó, lưng cong lên, gã ma mèo đen đây rồi.
    Wendy trừng mắt.
    Tiếng gầm bị nén lại trong cổ họng em.
    Mắt em mở to, sững sờ không thấy nhiều con khác đang đứng quanh góc nhà.
    Wendy giật thót cả người. Đuôi em xù lên lớn gấp đôi.
    Gã ma mèo đen đâu chỉ đứng một mình. Ngay sau nó là hai con mèo khác. Một con màu nâu sẫm và một con vàng đậm. Con nào cũng có một ngôi sao màu trắng trên trán.
    Thêm hai ma mèo nữa!
    Chúng còn lớn hơn cả gã ma mèo đen.
    Wendy là đồng loại của chúng.
    Sau tiếng thét kinh hoàng, Wendy quay mình bỏ chạy.
    Ba con ma mèo kia đồng thanh rống lên và đuổi theo em.
    Wendy chạy như bay.
    Em chạy như thể một tia chớp trong đêm tối. Về nhà mau đi. Về nhà mới được an toàn. Em nhảy qua bức tường bao quanh vườn nhà mình.
    Ba con mèo kia bám theo em.
    Lòng đây căm hận, Wendy nhảy lại lên đỉnh bức tường và gào lên cảnh cáo. Cút đi! Đây là lãnh thổ của ta.
    Ba con mèo kia dừng lại. Chúng đứng dưới bãi cỏ và ngước nhìn lên.
    Rồi cả ba cùng phóng lên, nhẹ nhàng đáp xuống bờ tường.
    Wendy phi ngay xuống đất. Em lao về phía cây sồi.
    Nếu em có thể vào phòng thì em sẽ chiến đấu ngay từ bên trong.
    Nhưng con mèo to nhất, con mèo nâu chạy nhanh hơn, đứng chắn giữa Wendy và cái cây.
    Wendy dừng lại, em nhìn quanh hòng tìm một nơi để nấp, để trèo lên, để tẩu thoát.
    Con mèo nâu tiến về phía em. Nó đang vờn quanh mình em.
    Một cái bóng chấp chới phía sau đã khiến em quay lại. Con mèo vàng cũng tiến về phía em. Lông nó dựng đứng như lông nhím.
    Wendy bị bao vây.
    Thế là hết, em nghĩ trong cơn tuyệt vọng. Thế là đời ta đã đi đứt.
    WHAT AM I FIGHTING FOR?



  6. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45



    Nhưng Wendy đã xù hết lông lên, tập trung tất cả sức lực quyết một trận sống mái với kẻ thù.
    Em quyết không buông tay chịu chết.
    Lũ mèo kia tiến gần hơn. Gần hơn.
    Con mèo vàng chỉ còn cách mấy phân.
    Nó há hoác mồm. Những cái nanh trắng của nó lấp lánh dưới ánh trăng.
    Nó nhằm vào cổ em.
    Wendy kinh hoàng nhắm nghiềm mắt lại. Con mèo vào sắp sửa xé xác em.
    Lát sau, Wendy cảm thấy một cái lưỡi nhám đang liếm nhẹ má em.
    Em mở mắt.
    Em sững sờ nhìn con mèo vàng. Nó đang liếm mặt em. Rồi nó cọ người và em và kêu pờ rừ, pờ rừ ừ...
    Wendy chẳng thể nào tin được. Chuyện gì thế này?
    Có cái gì đó rất quen thuộc trong mùi của con mèo vàng. Hai con còn lại cũng có mùi quen như thế.
    Wendy nhìn con mèo nâu và đen khi chúng đến gần em. Chúng thôi không gầm gừ và phun nước bọt nữa. Tai chúng không còn dựng ngược lên, đuôi ve vẩy ra chiều thân thiện.
    Wendy nhìn quanh và xâm xẩy mặt màyKhu vường bắt đầu sáng hơn, mặt trăng đã lặn trong lúc em chạy trốn. Mặt trời sắp mọc.
    Cơ thể Wendy bắt đầu ngứa ngáy. Cuộc đổi lốt làm người bắt đầu. Mình phải quay về phòng thôi, em nghĩ.
    Em vùng chạy hkỏi con mèo vàng. Nhưng vừa mới đi được vài bước, con mèo nâu to đùng nhảy đến cản đường em. Wendy cố tránh.
    Nó vồ em.
    Thân hình đồ sợ của nó hất em ngã lăn xuống đất. Trước lúc Wendy kịp đứng dậy. Con mèo nâu đã chặn cái chân lông lá của nó lên cổ em.
    Nó đè em nằm im. Wendy không thể cử động.
    Bây giờ, hai con kia cũng chồm tới.
    Quá muộn để Wendy kịp nhận ra mấy con mèo đó đang vờn em, theo cái cách em vờn lũ chuột.
    Em không thể chống cự lại chúng.
    Bây giờ, chúng sẽ kết liễu đời em.
    Mấy con mèo kia xáp lại gần.
    Wendy bị đè bẹp dưới bàn chân khổng lồ của con mèo nâu. Em bị kẹt giữa vòng vây của chúng. Em sợ hãi nhắm mắt lại.
    Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ, mình đổi lốt? Wendy nghĩ. Mấy con ma mèo này sẽ làm gì với con người?
    Em cảm thấy khuôn mặt mình vặn vẹo. Cảm giác ngứa ngáy lan khắp người. Bàn tay em đau nhói khi mấy cái vuốt chuyển thành đầu ngón tay.
    Con mèo khổng lồ buông em ra. Cảm giác dễ chịu lan khắp người em - Có lẽ chúng nó sẽ bỏ chạy.
    Em từ từ hé mắt để nhìn, rồi hé nốt mắt kia.
    Em sửng sốt.
    Ba con mèo kia cũng đang đổi lốt.
    Wendy thích thú quan sát bộ lông của chúng lùi dần vào torng da. Mặt chúng chuyển thành hình tròn, lỗ tai cũng đổi dạng. Vuốt chúng biến mất và thay vào đó là mấy ngón tay. Rồi lát sau chúng phìng to ra và trở thành bình thường.
    Bỗng nhiên Wendy cảm thấy sợ hãi. Mấy con mèo này cũng là người - những con người biến thành quỷ hàng đêm.
    Họ là ai vậy? Wendy thầm hỏi. Bây giờ họ sẽ làm gì?
    Em nhảy lên, chạy về phía ngôi nhà. Em phải lẩn vào trong bụi cây trước khi họ nhìn thấy em là một cô gái. Wendy chạy.
    Một bàn tay nắm cổ tay em, xoay người em lại.
    Wendy mở to mắt nhìn ba gương mặt thân thuộc.
    Mẹ, bố, và anh Brad.
    Wendy choáng váng mặt mày. Hẳn mình đang mơ. Chuyện này chẳng thể nào là thực, phải không?
    - Chuyện... chuyện...
    Wendy lắp bắp. Em không thể thốt lên lời.
    - Wendy!
    Mẹ em dịu dàng nói. Mái tóc vàng của mẹ ánh lên trong bình minh.
    Brad vuốt mái tóc đen dài của mình ra khỏi mặt. Bố em đang gỡ mái tóc nâu dày rối bù.
    Đấy là ma mèo vàng, ma mèo đen, và ma mèo nâu to lớn.
    Wendy reo lên:
    - Mẹ! anh Brad! Bố! Con chẳng thể tin được chuyện này!
    Mẹ Wendy mỉm cười:
    - Bố mẹ và anh con cũng rất ngạc nhiên.
    Brad nói:
    - Này Wendy, em nóng nảy hơn là anh nghĩ. Cái cách em kêu gào về chủ quyền lãnh thổ ấy mà.
    Bard mỉm cười với em.
    Wendy vẫn còn thắc mắc:
    - Nhưng...
    Em đang có nhiều câu hỏi trong đầu. Em không biết hỏi câu nào trước.
    - Con nghĩ nguyên do là tại lá bùa ma mèo. Nhưng khi con trả lại cho bà Bast thì con vẫn cứ bị biến thành mèo.
    Bố em nhìn mọi người.
    - Có hồi gia đình ta có một lá bùa ma mèo, - mẹ em nói. - Nhưng nó đã bị mất lâu rồi. Cái bà Bast ấy hẳn đã tìm ra nó.
    - Con phải biết rằng, - bố em nói, - tự bao đời nay, tổ tiên nàh ta đều có thể biến thành ma mèo.
    - Bộ mẹ đã dự định kể cho con nghe, con gái yêu ạ, - mẹ em nói, - nhưng bố mẹ phải đợi cho đến một thời điểm thích hợp. Bố mẹ không nghĩ con lại đổi lốt nhẹ nhàng đến thế.
    Bard thêm vào:
    - Bên cạnh đó, em không được thức đến quá nửa đêm.
    - Hèn chi bố mẹ không cho phép con nuôi mèo.
    Wendy nói.
    Bố em gật đầu.
    - Đấy là lý do tại sao con quý mèo đến thế, - bố giải thích. - Nhưng chúng ta không thể nuôi mèo trong nhà. Không một con mèo bình thường nào lại có thể sống chung với ma mèo được.
    - Chúng sẽ là kẻ thù của chúng ta!
    Brad nói với giọng bông đùa.
    - Em không thích thế. Cứ đánh nhau mãi, em càng trở nên ác độc.
    Wendy thú nhận.
    - Ban đầu thì ai cũng gặp rắc rối như thế cả, - mẹ an ủi. - Nhưng rồi con sẽ học cách chế ngự bản năng ma mèo.
    Bố em nói:
    - Đừng lo, con gái yêu của bố à, con sẽ biết được ngay thôi mà. Bố mẹ sẽ giúp con, sẽ dạy dỗ con bằng phương pháp của ma mèo.
    Cả gia đình kéo nhau vào nhà.
    Brad dụ dỗ:
    - Này Wendy, nếu em nghĩ đi lang thang trên đường thật là thú vị thì hãy đợi đến lúc anh đưa em đi săn trong khu rừng phố Fear. Anh sẽ chỉ cho em xem rất nhiều cảnh ngoạn mục.
    Bỗng nhiên Wendy dừng phắt lại. Em nhìn Bard với vẻ trách móc:
    - Tại sao anh lại tấn công em? Suýt chút nữa anh đã giết chết em!
    Brad cúi đầu lí nhí:
    - Anh xin lỗi, nhưng anh không biết đấy là em.
    - Đúng vậy đấy Wendy. - Bố nói. - Cả nhà ta không ai hay biết gì đâu. Chưa có ai trong gia đình ta lại có thể đổt lốt sớm như thế, ở vào tuổi con.
    - Anh thì phải gần mười bốn tuổi mới đổi được.
    Brad nói. Wendy nghe trong giọng anh ấy có phần ganh tỵ.
    - Có lẽ là do lá bùa, - anh nói, - Có lẽ lá bùa đã giúp em biến hoá sớm hơn.
    Mẹ Wendy mỉm cười và nói:
    - Có lẽ thế thật, nhưng chắc là tại Wendy khôn trước tuổi.


    Kết Thúc (END)
    WHAT AM I FIGHTING FOR?



+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Truyện Kinh Dị-Tiếng Gào Trong Đêm-Nguồn=Truyện Việt.com
    By Cross Fusion in forum Thế giới văn thơ
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 02-12-2008, 07:37 AM
  2. Truyền thuyết Tam Quốc chí (Tam Quốc ngoại truyện)
    By ladloveluffy in forum Truyện- Tiểu thuyết
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-06-2008, 04:21 AM

Visitors found this page by searching for:

truyen ma meo

truyen ma con meo den

truyen ma con meo

truyện ma mèo

truyện ma con mèo đen

truyen ma ve meo den

chuyen ma meo

truyen ma con meo den

truyen ma meo den

truyen ma con meo den nguyen ngoc ngantruyen ma con meo mameo den truyen ma nguyen ngoc nganTruyen ma viet nam con meo dentruyen meo maTruyen ma Doi mat meo dentruyện mèo manghe ke chuyen ma con meo denTruyện ma mèoalbum may dentruyen ma nguyen ngoc nganTruyen ma ve meochuyen Meo denloài mèo đentruyen ma con mèo đentruyen ma nguyen ngoc ngan con meo denchuyen ma meo denTruyen ma meo den thoi linhchuyen ma con mèo đen truyen ma con meo den nguyen ngoc nganTruyen ma.meotruyen ma con meo den nguyen ngoc
Dien Dan

Members who have read this thread : 1

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết