+ Trả Lời Ðề Tài
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Cây chổi yêu tinh

  1. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,964
    Cảm ơn
    103
    Được cảm ơn 101 lần trong 65 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    45

    Cây chổi yêu tinh

    Share/Bookmark



    Lâu ngày thành yêu, vật nào cũng thế, không những chỉ có vàng và ngọc... Như trong vườn hoang ở một ấp kia có một tòa miếu cổ xây bằng gạch. Đằng trước có một cửa nhỏ, chỉ vừa một người ra vào, bên trong chỉ rộng bằng một chiếc chiếụ Trên đặt bái hương và một cây đèn bằng gỗ. Mỗi năm có hai lần người trong ấp đến lễ bái thì mở cửa mà vào, quét miếu thắp hương. Xong việc lại ra, đứng bên ngoài khép cửa lại, còn người dưng thì không ai bước tớị Trong miếu có một cái chổi rễ kết bằng những mảnh tre nhỏ. Khi vào cúng bái, dùng để quét, quét xong lại dựng trong góc miếụ Tương truyền là chổi rễ ấy dùng đã lâu ngày mà lúc nào cũng vẫn thấy như mớị Người trong ấp thường thấy có ma hiện rạ Khi ấy có người học trò quẩy tráp đi học, đến ấp thuê nhà ở gần đó để tiện đến nhà thầy nghe giảng. Ở trọ được ba tháng. Bỗng một đêm khuya thấy người con gái đẹp đứng ngoài cửa sổ ném một bài thơ vào:
    Thiếp vốn sao trời xuống dưới trần,
    Trên cùng Cơ Vĩ vốn cùng thân. (Hai câu này nói bóng là hình cây chổi)
    Thường đem quét tước trần ai sạch,
    Muốn kết ái ân Chu với Trần.
    Người học trò nhặt bài thơ xem, ngồi im lặng hồi lâụ
    Người con gái nhìn vào cửa sổ cười rằng:
    - Thế gọi là "văn cùng" đó.
    Người học trò thấy cô gái có nhan sắc đẹp, cùng nhau ngâm họa rồi lân la gần gũị Đến gà gáy, ả vội đứng dậy từ biệt. Người học trò muốn giữ lại, ả nói:
    - Thiếp là con gái quan nội triều (chữ triều ở trong là chữ miếu) ở trong ấp này, ở không đã lâu, nhưng tính cha mẹ nghiêm ngặt, quanh năm không cho ra khỏi cửa, người trong ấp chưa ai trông thấy mặt. Vì thế, thiếp chưa có gia thất. Hôm qua, ngẫu nhiên nhìn qua khe cửa, thấy chàng đi quạ Đã ưa người đẹp, lại mến tài caọ Cho nên chui lối ngạch đi ra, quên cả hổ thẹn. Nếu mãi vui, có người biết được, thì không những mang tiếng chê bai, suốt đời không ai dám hỏi nữa, mà lại còn điếm nhục cả đến gia thanh, để lo buồn cho cha mẹ, đến phải tự tử mà chết mất. Nếu chàng có lòng yêu thiếp phải nói dối kẻ trên để lén lúc đợi đêm tối sẽ đến, dần dần ta sẽ kết duyên giai lão, như thế có hơn không? Giữ thiếp ở lại làm gì? Nhưng điều này nên giữ kín, nhất thiết không nên nói chuyện này với aị
    Nàng nói xong thì vội vàng ra đị
    Người học trò từ đó học hành chểnh mảng. Ngày thì ngủ say, đêm thì vui đùa với con yêu nữ. Đã hơn một tháng, thầy không thấy anh ta đến học, sai người đến nhà trọ hỏi duyên cớ và bảo anh ta đến gặp thầỵ Người học trò thấy thầy gọi, liền đi theo người đến.
    Thoạt trông thấy anh, thầy giật mình hỏi rằng:
    - Mới qua một tin hoa nở mà nhan sắc xanh xao, tinh thần sút kém đến như vậỵ Ngươi mắc bệnh gì thế?
    - Thưa, con không bệnh gì.
    Thầy nói:
    - Không bệnh gì mà hình dung thế kia à? Đúng là bị gái hư nào làm mê hoặc rồị Nếu không, can chi vóc người sút hẳn đi như thế?
    Người học trò trước còn giấu diếm, sau bị thầy hỏi vặn đến cùng bấy giờ anh mới nói rõ đầu đuôi câu chuyện.
    Thầy nghĩ hồi lâu nói:
    - Bên nhà ngươi trọ, có cây cổ thụ không? Có đầm sâu hay là có miếu cổ nào không?
    Người học trò nói:
    - Trong vườn hoang có ngôi miếu cổ, không biết làm từ đời nàọ Cảnh miếu vắng vẻ, cách nhà con trọ độ năm trăm thước, hàng ngày con đi học thường phải qua đó.
    Thầy nói:
    - Đứa con gái ấy tất là con yêu trong ngôi miếu cổ. Ngươi không nói sớm, chỉ ba tháng nữa là chết.
    Anh ta sợ quá, lạy phục trước giường xin thầy bảo cho phép trừ yêụ
    Thầy nói:
    - Xem lời lẽ bài thơ, trong lúc vội vàng, chưa có thể đoán được tà yêụ Hãy để xét nghiệm dần dần xem nó là yêu gì mới có thể trừ được. Nói xong thầy lấy một cái khăn vuông lụa đỏ đốt hương thư phù vào mặt khăn, rồi đưa cho anh học trò và dặn rằng:
    - Nó đã là yêu thì những câu gì ta nói với ngươi, tất nhiên nó cũng biết. Đêm nay con yêu đến, nếu nó có hỏi đi hỏi lại, phải kiên quyết nói là không. Nếu nói lộ ra thì kế ta không thể thi hành được, nhà ngươi tất phải chết. Nên làm thơ tự tình gấp hai mọi ngàỵ Đợi khi gà gái con yêu sắp dập từ biệt, cầm khăn hồng này tặng nó và nói: "Tình nương, tình nương của ta, có yêu hàn nho không? Có định cùng ta kết làm vợ chồng không? Chúng ta nguyền ước ba sinh, há lại không có một vật gì làm tin ư? Vuông khăn hồng này, khi ta mới sinh, có một ông quan trông ấp mừng chọ Cha mẹ lấy làm quý báu cất kỹ để dành. Nay ta đem tặng này, xin đừng khinh thường. Nàng nên buộc nó vào dây lưng, như vậy thì suốt ngày, như có ta ở bên cạnh. Đợi khi thành hôn, ta với nàng lau chung với nhau, có sung sướng hơn không? Bảo nó như vậy, nếu con yêu nhận lấy chiếc khăn là phúc cho nhà ngươi:
    Anh học trò bỏ khăn vào túi áo, lạy hai lạy rồi ra về.
    Đêm hôm ấy con yêu vừa đến đã hỏi ngay rằng:
    - Lang quân! Lang quân! Hôm nay đi đâu thế?
    Anh học trò trả lời:
    - Không!
    Con yêu nói:
    - Thiếp ở trong cửa thấy lang quân đi quạ Thiếp đi theo sau đến chỗ cổng nhà thầy, thiếp muốn theo vào, nhưng thấy khí văn bốc lên cao vút, lởm chởm trông rất sợ. Thiếp đứng nấp ngoài cổng để đợi lang quân. Một lát lang quân ra, thiếp lại theo về. Sao lại nói là không đi đâủ Hay là đã có đám nào đấy chăng? Có lẽ đúng. Ngạn ngữ có câu:
    "Vợ chồng mới cưới nói ba phần thật,
    Chưa thể bày ra cả tấm lòng."
    Câu nói ấy đúng tâm lý lang quân lắm đấy!
    Anh học trò nói:
    - Cũng là ngày đi học đấy thôi!
    Con yêu im lặng, rồi lại vui cười như trước.
    Đến lúc từ biệt, anh ta theo lời thầy, đưa tặng khăn hồng và nói rất thiết thạ Con yêu nhìn khăn hai ba lần, xem mặt trên rồi mặt dưới, tựa hồ có ý sợ hãi, nghĩ ngợi rồi thở dài, nói rằng:
    - Ai đưa vật này cho chàng? Đây là một vật làm cho vợ chồng ta lìa nhaụ Không thế thì sao bây giờ mới có, trước kia lại không?
    Anh học trò nói thác cớ là cha mẹ vừa mới gửi đến. "Thương nàng, yêu nàng, ta không tặng nàng, thì tặng aỉ Đã khăng khít với nhau như liền khúc ruột, sao nỡ đem lòng ngờ vực như thế?". Anh ta giả đò giận. Con yêu mới lấy khăn rồi ra về.
    Sáng hôm sau thầy đến hỏi chuyện, biết là con yêu mang khăn về rồi, liền bảo anh đi xét trong miếu cổ. Quả nhiên thấy vuông khăn hồng vắt trên cái chổi rễ bằng trẹ Thầy trỏ vào cái chổi nói rằng:
    - Đúng là cái chổi này thành yêụ
    Thầy bảo đem chổi về đốt, thì nghe trong ngọn lửa có tiếng kêu khóc. Từ đó con yêu chổi không còn đến quấy rầy anh học trò nữạ.
    HẾT


    Kết Thúc (END)

    View more random threads same category:

    WHAT AM I FIGHTING FOR?



  2. Tham gia ngày
    Aug 2009
    Đến từ
    Thief house.
    Bài gởi
    1,315
    Cảm ơn
    18
    Được cảm ơn 35 lần trong 27 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    34



    Truyện này hay đó Holme post thêm mấy bài nữa cho tui đọc típ nha.
    Thanks

    .::: DetectiveBoy :::.
    vnd và vnh là nhà của ta.
    Welcome my 4rum:
    http://vnhogwarts.hnsv.com

+ Trả Lời Ðề Tài

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Người máy thành tinh - Giản Tư Hải
    By Thiên Sứ Ánh Trăng in forum Truyện ngắn
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 30-07-2009, 09:28 AM
  2. Hài Online: Sơn Tinh-Thủy Tinh (Vân Sơn-Bảo Liêm)
    By Shinichi Kudo in forum Vườn cười
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 08-12-2008, 06:52 AM
  3. Trộm đột nhập ngày càng tinh vi
    By Zock_ro0kie in forum Hồ Sơ Trinh Thám
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 27-09-2008, 05:34 PM
  4. Cầm tinh 12 kon giáp(K_G kon trâu nè)
    By Kid_girl_1412 in forum Vườn cười
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-09-2008, 09:04 PM

Visitors found this page by searching for:

cay chổi dèn

Dien Dan

Members who have read this thread : 0

Actions : (View-Readers)

There are no names to display.

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết