Đây là câu chuyện được hướng dẫn viên Đà Lạc truyền miệng cho nhau để kể cho ai tham quan Đà lạc . Trước khi kể câu chuyện này mình xin đc giấu tên người hướng dẫn viên Đà Lạc và dấu tên khách sạn . Câu chuyện đc kể là một người này gặp 3 con ma với 3 bộ mặt giống hệt nhau !
Sau đây là câu chuyện mình sẽ kể cho các bạn :
Đà Lạc đc chia làm hai mùa : mùa cao điểm và mùa ko cao điểm . Ở Đà Lạc thì rất nhìu khách sạn : 5 sao , 4 sao , 3 sao , 2 sao ,1 sao và cả những khách sạn mini nữa . Vào một ngày đẹp trời có một tour tham quan Đà Lạc 4 ngày 3 đêm . Nhưng bấy giờ các khách sạn hạn cao thì het phòng nên tour quyết định ở khách sạn mini , những người khách thì ở trong phòng còn bác tài và hướng dẫn viên thì ngủ ở tầng hầm , ma bây giờ tầng hầm cũng ko còn chỗ để nghỉ . Lúc bấy giờ thì hướng dẫn và bác tài đi kiếm chổ nghỉ . Đi đc vài trăm mét thì 2 người thấy có khách sạn mini ma ko co thang máy , chỗ 2 người ở thì sân thượng mà bác tài ko muốn đi lên đi xuống để còn dành sức để chở mọi người nữa . Anh hướng dẫn thì lên sân thượng ngủ 1 mình . Các khách sạn mini thường thì có tấm gương để kế giường ngủ . Anh hướng dẫn quay mặt vào gương khi ngủ , đến khi trời gần sáng thì anh có cảm giác lạnh khác thường , no ko phải là cái lạnh của Đà Lạc , mà nó cũng ko phải là cái lạnh của quạt máy hay của máy lạnh , một lúc sau thì anh có cảm giác như ai đó đang đánh bóp cho mình và anh đang lịm dần ... lịm dần ... Sáng hôm sau khi anh dậy thì ko kịp sếp đồ và mùng mền , anh chỉ có thời gian để mặc bộ đồ dzô xong rồi đi lẹ . Và trời tối cũng đến anh lại về canh phòng cũ của anh , lần này thì anh thấy đồ của mình và cả mùng mền đều đc xếp gọn ngăn nắp , anh cứ tường là người giúp việc làm việc này cho anh nên anh ko cần bận tâm xuy nghĩ nhìu . Lần này thì anh ngủ quay mặt vào tường và anh cũng để ý chuyện hôm wa đến với mình . Lại thời điểm giống hôm wa , trời gấn sáng thì anh có cảm giác lạnh giống hôm wa và như có ai đó đang giác hơi cho anh . Vừa lúc đó thì anh bật dậy và ném chiếc giày của mình vào người sau lưng mình nhưng chiếc giày bay ko chúng vào người lạ kia mà bay vào tấm gương trong phòng anh . Sáng hôm sau thì mọi người hỏi anh bị mộng du hay gì đó mà làm vỡ gương . Làm vỡ gương của khách sạn thì phải đền tiền là lẽ đương nhiên . Wa hôm thứ 3 thì cũng như mọi ngày anh đều hướng dẫn mọi người trên tour và anh cũng ko có thời gian để xếp quần áo của mình . Theo tự nhiên trời tối cũng đến và anh lại về căn phòng của mình thì anh thấy quần áo của mình đều được xếp gọn gàng ngăn nắp , anh thấy lạ vì ko có nhắc ai làm việc này cho mình . Lúc anh ngủ thì trời gần sáng anh lại co cảm giác như 2 ngày trước , lần này anh để ý quay lại và kịp nắm tay người lạ kia . Một người con gái mặc đồ trắng và tóc phủ ko thấy mặc . Anh liền hỏi :
_ Là người hay ma ?
_ Nếu ma nhát người thì ko sao , con người nhát người thì chết đó !
Người con gái kia vén tóc lên và nói :
_ Anh nhìn em là người hay ma ?
Thật kinh ngạc vì trên mặt người phụ nữ kia ko có một cái gì . Nó giống như mặc bàn ủi , ko có mắt mủi , tai , miệng ...
Anh thấy vậy liền bật người chạy từ sân thượng xuống dưới nhà và gặp một bà lão đang quay lưng với anh . Anh liền nói :
_ Bác ! Bác ơi trên lầu có ma ! Trên lầu có ma !
Bà lão liền nói :
_ Nhà tôi làm gì có ma , ma dâu mà ma ?
_ Nếu có ma thì nó có giông tôi ko ?
Nói xong bà lão quay mặt lại với anh , thì anh thấy khuôn mặt bà lão cũng giống như khuôn mặt của người phụ nữ trên phòng anh lúc nãy . Sợ wá anh liền chạy ra ngoài . Chạy đc một lúc thì anh thấy nghĩa trang , đang chạy ngang nghĩa trang thì anh thấy ông lão đang ngồi trên bia khắc cái gì mà anh ko thấy . Anh liền chạy tới hỏi :
_ Sao bác ko để mai làm mà bác làm h này ? Sao bác ko để con cháu bác làm mà một mình bác làm ?
Ông lão nói :
_ Tên của tôi ai khắc sai rồi nên bây h tôi khắc lại tên mình .
Nói xong ông lão quay mặt lại anh hướng dân . Thật kinh hoàng vì khuôn mặt ông lão cũng giống như 2 hai kia anh gặp trước . Anh liền chạy một mạch , hên cho anh là gà đã gáy và mặt trời bắt đầu lên , anh đã kịp đến khách sạn mini của khác và anh lên xa đưa khách về nhà ngay . Anh đã hứa là sẽ ko quay lại nới đó và khách sạn đóView more random threads same category:
Chuyện gì tếu wá với lại 100% là k có thật . có ai biết tại sao k ? ; ))![]()
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
Cái này không biết có dính gì tới ngôi nhà hoang trên Đà Lạt không ha...
Có mấy lần tui thấy có 1 nhóm người đậu xe ở đó,rồi có lần thấy 1 ông già nhìn ra cười cười...
Mà cái anh này cũng nhát ghê,sao không choảng con nhỏ tóc dài đó 1 phát cho rồi.
thay đổi nội dung bởi: Cross Fusion; 02-12-2008 lúc 12:44 PM
Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
Bác Cross viết sai chính tả , đọc ra dễ gây hiểu lầm wá![]()
lên đà lạt mới có 1 lần nên hổng nhớ là mình có ghé thăm mấy cái nhà hoang đó chưa nữa . mà dân tình đồn đại mấy cái nhà đó dữ lắm ( nghe đồn là mấy cái nhà đó ở trên đường vào thành phồ ĐL chứ chưa fải là zô tp nữa )
nhóm người đậu xe ở đó chắc định zô đó "thám hiểm" đó![]()
còn ông già nhìn từ chỗ nào ra cười cười ?thường thường nếu là ma thiệt thì mình k nhìn rõ hình dạng + nếu có rõ thì cũng thường thường k thấy cái chân đâu
![]()
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
Sai chính ta chỗ nào??:Shocked:
Cái ông già tui thấy đứng ở căn gác ban công,đi ngang qua đó thấy ổng nhìn mình cười cười...
Còn cái nhóm kia không biết phải quay phim không,vì có 1 bộ phim tình yêu có cảnh nhà ma,nhưng chưa chắc phai nhà đó không.:Batting Eyelashes:
Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
Sai chỗ nào bác coi kĩ lại đi ;; )
Vậy bác thấy ổng có chân k ? mà phải chỗ nhà bỏ hoang k ?
sao cảnh này nghe wen wen .. hồi đó tui nằm mơ thấy 1 con bé cỡ 4 - 5 tuổi gì đó , đứng từ bên ban công bên kia nhìn wa tui, nó mỉm cười mà k nói gì hết, tui hỏi gì cũng hok trả lời hết .. nó mặc bộ đồ tàu màu đỏ, tóc cột 2 chùm 2 bên , nhìn rất là dễ thương :X
ngày hôm sau, bác tui từ dưới wê đem lên cho tui coi hình ảnh duy nhất còn sót lại của 1 người cô đã chết cách đây cỡ 35 năm vì phong đòn gánh.. Trong ảnh là 1 đứa bé gái trạc 4 - 5 tuổi, tròn tròn dễ thương.. mặc bộ đồ tàu (ảnh trắng đen nen k dám khẳng định màu gì nữa :-j) , trên đầu cột 2 chùm 2 bên, vừa mếu vừa cười nom rất cute.. :X
sau đó nhớ lại hình như cô bé tui gặp trong giấc mơ cũng jống y chang
duy chỉ khác có một chỗ duy nhất thì fải
... k có cái chân...![]()
![]()
![]()
thay đổi nội dung bởi: WodenFreya; 02-12-2008 lúc 12:45 PM
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
Ờ ...cũng có sai 2 chỗ...:Batting Eyelashes:
Chẳng lẽ ban gặp cô bạn trong quá khứ 35 năm trước,vậy thì cô bạn hiện hồn về làm gì??Chắc là...:Worried:
Quyết chí lên chức SuperModerator và trở thành siêu thám tử .
Bác tin vụ hiện hồn hảchắc là gì?
chả biết làm gì nữa mà nếu có thì hình như cô đó hơi bị interested in tui thì fảitại vì gặp tới 2,3 lần gì lận
![]()
sửa chỗ sai òi hảhảo lơ hảo lơ
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
túm lại 1 câu..........cái này nên post vào mục "vườn cười" kekekeke đọc xong tui thấy têu tếu......hehehehehe
Look at me! Look at the monster in me! It's so big and so power.
Who can save my soul ?
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
There are no names to display.
Bookmarks