oa oa....Buồn quá!
Câu chuyện làm mình nhớ và thương 1 người bạn hồi lớp 8 ( bạn hok bị bệnh chết nhưng bạn ấy khổ lắm) .Câu truyện của Ran rất hay và có ý nghĩa
.
Đó cũng là 1 bài học cho chúng ta :"Hãy biết trân trọng những gì mình đang có vì biết đâu ,ngày mai mình thức dậy ,tất cả sẽ không còn,tất cả sẽ biến mất.Lúc đó chỉ còn 1 mình mình bơ vơ.Muốn được trở lại cũng không được,tất cả đã quá muộn " ( Oa ,đang nghe cái đĩa có ông sư ông ấy giảng về nghĩa của người mẹ.Trong đó có câu đó ,thấy cũng hợp lý nên cho lun vào )
con yêu mẹ lắm
tôi yêu các bạn lắm............
mình cũng muốn nhắc luôn:" Các bạn còn cha mẹ thì hãy tập nói "con yêu mẹ" "con yêu cha" đi .Các bạn có chắc là sáng mai thức dậy,cha,mẹ các bạn vẫn sống khoẻ mạnh ko?





LinkBack URL
About LinkBacks

Trả Lời Với Trích Dẫn
oa oa....Buồn quá!
.
.Muốn được trở lại cũng không được,tất cả đã quá muộn " ( Oa ,đang nghe cái đĩa có ông sư ông ấy giảng về nghĩa của người mẹ.Trong đó có câu đó ,thấy cũng hợp lý nên cho lun vào )
con yêu mẹ lắm 



Bookmarks