có chuyện gì vậy? sao nghe có vẻ thê thảm thế?
MỚi trưa hôm qua thôi , đang đi làm thì ....... nghe tin dữ ...... ng` thân yêu mình nhất đã ra đi ...... ai hiểu nỗi đau này ko ? cảm thấy hận bản thân mình ích kỉ quá chỉ lo kím tiền còn người thân sao thì cũng chẳng biết.
sống như 1 kẻ vô tình vô nghĩa , chẳng khác nào con thú, Bây h liệu có thể làm đc gì hơn ngòai ...... khóc
tâm trạng bấn lọan chẳng thể suy nghĩ đc gì , buồn ,chán , đau khổ , hận bản thânView more random threads same category:
kí cái gì.....
có chuyện gì vậy? sao nghe có vẻ thê thảm thế?
Anh tưởng chỉ cần trông thấy thôi
Là em hiểu rõ lòng anh rồi
Mối tình chan chứa trong đôi mắt
Anh biết làm sao nói những lời.
mẹ tớ qua đời rồi , không biết làm gì , hôm nay nghĩ làm , buồn , 1 thằng bất hiếu không biết quan tâm . Đau khổ chuyện này chắc pé ran bik
kí cái gì.....
chia buồn với anh.
Ngày buồn nhất trong đời là ngày ta mất mẹ
(trích những tấm lòng cao cả)
Nhưng cản dảm anh nhé, cách chuộc lỗi bây giờ là phải sống thật vui =.=
A Di Đà Phật
thành kính phân ưu cùng ông .
tui hiểu tâm trạng ông bây giờ đang tự trách mình nhiều lắm . cho nên cứ trách tiếp đi . nhưng đừng ở mãi trong tâm trạng như thế . hít thở sâu và mạnh vào , uống cốc nước để tự mình có thể bình tĩnh lại . đừng để nước mắt chạm vào mẹ ông , đó là liều thuốc độc đối với linh hồn người đã mất . ( ko biết ông có theo đạo gì ko ? ) , để máy niệm "Nam Mô A Di Đà Phật" ( hoặc chỉ cần " A DI Đà Phật" thôi ) kế bên để linh hồn người đã mất có thể nghe thấy , khuyên mẹ ông hãy tụng niệm theo , đừng hoảng loạn , đừng hoảng sợ , và nhất là mình cũng đừng tỏ ý lưu luyến kẻo mẹ ko chịu đi .
mỗi ngày bỏ ra chừng nửa tiếng tụng kinh hồi hướng cho mẹ được vãng sanh về cõi Phật . chỉ cần tụng 1 câu duy nhất "Nam Mô A Di Đà Phật" , 1 lòng nhất tâm và thành kính là sẽ được . đó là những gì cuối cùng bây giờ ông có thể làm để giúp mẹ .
Cố lên !
Of all the girls who asked me to remember them ,
The only one I remembered is the one who did not ask .
Thật sự chia buồn với anh.... Em không thể hình dung được việc cả thế giới sụp đổ khi nghe tin ấy sẽ như thế nào....
Dẫu gì, mẹ anh chắc hông muốn anh tự dằn vặt thế đâu. Sống vui lên anh nhé!
Sometimes you have to accept the fact that some people are going to stay in your heart forever, even if you are gone in theirs...
Tui biết cái cảm giác này, đợt hè năm lớp 8, tôi cũng đã mất đi một người thân của mình, đó là ông ngoại tôi.Giờ nhắc lại vẫn thấy ...
Ngày đưa tang, ko hỉu sao tôi ko khóc nổi, đầu óc dường như ko còn nhận biết dc mọi thứ xung quanh mình, có lúc giật mình tự hỏi mình đang làm gì, đang đi đâu chân cứ bước đi mà đầu óc cứ ở đâu đâu ấy
Dù sao cũng chia buồn cùng bạn.
THƯỢNG ĐẾ CỦA CON NGƯỜI LÀ CHÍNH MÌNH
-Lâm Bưu-
Anh Frozen, anh nói thật hay đùa vậy? Nhưng tôi tin là anh nói thật vì chẳng ai nỡ đùa việc này đâu_ tuy tôi rất mong hôm nay là 1-4
Nếu vậy thì hẳn anh rất đau lòng ..và tôi ngạc nhiên là anh còn đủ sức để viết bài này
Tôi xin chân thành chia buồn với anh...Chắc bây giờ anh rất đau lòng và nuối tiếc,giận bản thân mình,hối hận và đang nhớ mẹ ko nguôi.. Chắc thêm một điều là mẹ anh bây giờ cũng không mún anh đau khổ như vậy mà mong anh hãy vượt qua nối đau để sống tiếp
Nếu anh quá đau buồn và thương nhớ, tôi nghĩ nếu vào topic này anh sẽ nguôi ngoai:
[Xin lỗi, chỉ có thành viên mới thấy link. ]
…Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết trước. Nhưng không bước chân nào dừng lại cả. Chỉ nhìn lại phía sau một thoáng chốc. Rồi sẽ đi tiếp, về phía cuối con đường….
tuyết lạnh nhất mùa đông
Chia buồn.....
Ông ngoại tui mất đột ngột năm tui lớp 9. Đấy cũng đám tang đầu tiên mà tui đc di dự. HÌnh ảnh về nhưng người đã khuất lun là những j đẹp và ý nghĩa nhất!♥
Lúc ông mất đi trong nhà cảm thấy thiếu vắng hẳn....hằng tối hok còn đc thấy ông ngồi trên bàn đọc báo, chiều chiều hok thấy ông đi bộ, lúc ăn cơm hok thấy ông so đũa,......
Nhưng ông vẫn lun sống và lun tồn tại: Tui vẫn mời cơm ông mặc dù ông hok còn ngồi đó! Vẫn chào ông đi học mà dù bít ông hok thể đáp lại dù 1 lời,.....Phải mất 1 thời gian dài tui mới quen với việc ông hok còn nữa.........
Tui đã từng ghét tui! Hận tui vì nói với ông là cháu đã chán với việc suốt ngày ăn canh cải! Giờ tui chỉ muốn đc ăn canh ông nấu!!!!!!..............nhưng đâu còn đc nữa!
Thắp hương cho ông trước mỗi sáng đi học đã từng là 1 thói quen của tui. Cho đến khi mẹ tui nói chỉ nên thi thoảng thắp cho ông nén hương thui vì ông lun phù hộ cho các cháu mà. ( Chắc mẹ lo tui trở nên mê tín! hi`)
Và giờ đây, mỗi khi gặp khó khăn j, tui lun nghĩ ông ngoại lun ở bên tôi và giúp đỡ tui. Hok mê tín tẹo nào nhưng tui linh cảm điều đó là thật!
Tui biết bạn mất đi người thân là 1 nỗi đau lớn! Tui cũng chẳng mong bạn đc vui vẻ, quên đi nỗi bùn bi giờ.....có lẽ bạn cứ bùn đi, khóc đi.....nhưng để nỗi buồn ấy hóa thành nghị lực mà sống cho thật tốt! Mẹ bạn cũng chỉ mong vậy ở bạn thôi.
.................................................. ...............
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks