Chúng ta hãy cùng bàn luận về các thám tử nổi tiếng(Sherlock Holmes,Hercule Poirot...)theo ý kiến của mình về trí óc,cách phá án...View more random threads same category:
- Những Câu hỏi về Shelock Holmes
- Những hồi ức về Sherlock Holmes (Phần 4)
- Sherlock Holmes được tôn vinh
- Xin truyện thám tử
- Về truyện Sherlock Holmes?
- Những hồi ức về Sherlock Holmes (Phần 7)
- Những Hồi Ức Về Sherlock Holmes (Phần 3)
- Văn chương trinh thám của xứ sở Tango
- Những Chuyện Lý Thú Về Conan Doyle Và Thám...
- Những hồi ức về Sherlock Holmes (Phần 6)
Tui vừa tìm trên mạng được mấy tài liệu so sánh Sherlock Holmes và Hercule Poirot. Mà người ta so sánh Holmes với đủ nhân vật: Conan, Arsene Lupin, Hercule Poirot, L Lawliet,... thì ko nói làm gì, zậy mà tui còn thấy so sánh Holmes với... Batman nữa!
2 bài Sherlock Holmes vs Hercule Poirot này chỉ là ý kiến cá nhân của 1 số người, có nhìu wan điểm mà tui nghĩ là ko đúng, nhưng trên mạng ít tài liệu về vấn đề này wá nên cứ post đại zậy. Do dịch vội nên chắc có nhìu sai sót, ai thấy chỗ nào sai góp ý cho tui nha ^^!
So sánh 1
Spoiler
Hercule Poirot
- Tác giả: Agatha Christie
- Phụ tá: Đại úy Arthur Hastings
- Người bạn cảnh sát: Thanh tra Japp
- Anh trai: Achille Poirot (Hercule và Achille)
- Sở thích: Đọc các tiểu thuyết kỳ bí, và trồng bí
- Vật dụng (quen thuộc): Gậy, mũ, kẹp cổ áo, ria mép
Sherlock Holmes
- Tác giả: Sir Arthur Conan Doyle
- Phụ tá: Bác sĩ Watson
- Người bạn cảnh sát: Thanh tra Lestrade
- Sở thích: Hóa học
- Vật dụng quen thuộc: Mũ, tẩu thuốc, kính lúp
So sánh
Sherlock Holmes và Hercule Poirot có nhiều điểm tương đồng, nhưng cũng có nhiều điều khác biệt. Đầu tiên, cấu trúc của các câu chuyện và các nhân vật rất giống nhau. Có 1 vị thám tử chính (Poirot hoặc Holmes), 1 người phụ tá thuật lại câu chuyện (Hastings hay Watson), và 1 nhân viên cảnh sát đối lập với họ thỉnh thoảng xuất hiện (Japp hoặc Lestrade). Mặc dù những câu chuyện sau này về Poirot đã khác với công thức này (Hastings và Japp không xuất hiện nữa), nhưng kiểu mẫu điển hình này đã được thiết lập trong những tác phẩm ban đầu và trong loạt phim về Poirot của Agatha Christie với diễn viên David Suchet.
![]()
Poirot và Holmes cũng đều có những sở thích đặc biệt. Trong "Những chiếc đồng hồ", Poirot đã thừa nhận rằng ông bắt đầu thích những cuốn tiểu thuyết bí ẩn (đặc biệt là Sherlock Holmes)! Poirot cũng có vẻ thích làm vườn, vì ông đã nghỉ ngơi 1 thời gian ngắn trong "Vụ sát hại ông Roger Ackroyd" để trồng "bí" (bắp cải). Holmes thì lại thích hóa học. Ông cũng đã nuôi ong khi nghỉ việc.
Dù có những điểm giống nhau, cả 2 cũng có những khác biệt có thể thấy rõ. Holmes là 1 người đàn ông khỏe mạnh hơn nhiều. Một ví dụ điển hình là trong "Ngôi nhà trống không", khi Holmes hồi tưởng lại mình vật lộn với Moriarty như thế nào cho đến lúc ném hắn xuống thác Reichenbach. Còn Poirot thì hiếm khi vận động và ghét phải quốc bộ những quãng đường dài.
Phương pháp của cả 2 vị thám tử nhiều lúc rất khác nhau. Poirot thường chỉ ngồi và suy nghĩ về 1 vụ án... và sau đó giải quyết được nó. Còn mọi người thường thấy Holmes truy tìm những dấu chân hay các manh mối khác trên nền đất. Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng vậy. Poirot trong 1 vài trường hợp cũng làm theo phương pháp của Holmes (hãy nhìn bức hình trong tập phim "Thảm kịch ở trang viên Marsdon" bên dưới). Và Watson đã từng mô tả Holmes ngồi hoàn toàn bất động cả đêm suy nghĩ về 1 vụ án.
So sánh 2
Spoiler
Một câu hỏi nóng bỏng đã kích thích trí tò mò của tôi hết lần này đến lần khác là "Tại sao bà Christie lại tạo ra Hercule Poirot khi mà chúng ta đã có Sherlock Holmes?" Nào, các fan của Poirot hãy thôi nghiến răng giận dữ đi và hãy cùng lập luận, điều mà tôi biết là các bạn không quen làm cho lắm.
Nhân vật Hercule Poirot, theo như bản tự thuật của Agatha Christie, gần như được tạo nên từ Sherlock Holmes. Đó là nguồn gốc của thất bại.
Sherlock Holmes đã giải quyết những câu đố bằng cách sử dụng những kỹ năng suy diễn (suy luận diễn dịch) của mình, chúng ta thường nghe câu nói của ông rằng khi tất cả các phương án đã được loại trừ, điều gì còn sót lại, dù vô lý, nhưng lại chính là sự thật. Còn Poirot thì lại viện tới những điều ru ngủ phi lý (như trong cuốn The Under Dog) để tìm ra thủ phạm. Tôi không biết bà Christie đã nghĩ gì khi viết những điều đó.
Sherlock Holmes là 1 người hơn hẳn Poirot. Holmes có bản chất quý tộc, khá thành thạo trong các lĩnh vực Thực vật học, Địa chất học, Âm nhạc, Boxing, Jujitsu (1) và luật pháp nước Anh. Ông cũng có hiểu biết sâu sắc về những đề tài thuộc về Hóa học, Giải phẫu và Truyện kinh dị. Poirot thì lại là 1 kẻ ích kỷ hay tự cao, người nghĩ rằng mình là người thông minh nhất trên đời, và điều này được chứng minh rõ ràng nhất trong những cuộc nói chuyện của ông ta với người bạn thân, đại úy Arthur Hastings.
Poirot không chỉ lười mà còn từ chối đi bộ đường dài, làm những việc vặt 1 cách mệt nhọc, khiến cho tôi thường nghi ngờ về tính xác thực của việc trước kia ông ta đã từng là 1 nhân viên cảnh sát! Lĩnh vực duy nhất mà Poirot thông thạo, tôi nghĩ đó là ria mép. Lạy Chúa, ông ta bị mắc chứng Rối loạn ám ảnh cưỡng bức (2)! Lúc nào chúng ta cũng thấy ông ta phủi mỗi 1 hạt bụi ra khỏi bộ đồ của mình hay vuốt keo và thoa kem lên bộ ria để chứng tỏ rằng mình bị điên.
Thậm chí sự kết hợp giữa Poirot và người phụ tá Hastings của mình cũng không ổn và chúng ta thường thấy Hastings cầu cho Poirot thất bại. Trong khi chúng ta thấy rằng Holmes và Watson kết hợp rất tốt, ngay cả sau khi Watson đã cưới vợ, ông ta vẫn thích đồng hành cùng Holmes và thường trở lại căn hộ 221B phố Baker.
Poirot gần như luôn tìm được thứ mình cần ở đúng nơi đúng lúc, điều giúp ông ta phát hiện ra thủ phạm (xem Tổ ong vò vẽ). Hoặc là người đàn ông đó là thiên tài, hoặc là bà Christie đã quá khiếm khuyết khi nghĩ ra 1 kế hoạch và xây dựng 1 câu chuyện xung quanh nó. Những câu chuyện của bà Christie rất dễ dự đoán, đến nỗi mà thỉnh thoảng 1 độc giả có thể chỉ ra thủ phạm trước cả Poirot. Chúng cũng thiếu sự đa dạng.
Tiếp theo là thủ phạm. Kẻ thù của Sherlock Holmes là 1 người có tên là giáo sư James Moriarty. Hắn có 1 trí thông minh ngang ngửa với Holmes và trái ngược với Holmes bởi tính cách đáng sợ của mình. Moriarty được Sherlock Holmes nhắc đến như "Napoleon của tội phạm". Poirot thì chưa bao giờ đối mặt với 1 đối thủ như vậy. Bà Christie quá e ngại giới thiệu 1 kẻ thủ có khả năng ngang bằng với Poirot để không phải kết thúc bằng việc làm tổn thương cái tôi của ông ta!
Sau khi đã đọc tất cả những điều này tôi nghĩ rằng các bạn sẽ đồng ý rằng Sherlock Holmes là 1 huyền thoại, và rằng Poirot sẽ không bao giờ vươn đến được đỉnh cao thành công đó. Sau cùng, nó thật đơn giản phải không, và ees, eh Mon Ami (3)?
P.S. Sherlock Holmes đã được phong thành viên danh dự của Hiệp hội Hóa học Hoàng gia vào năm 2002, nhân vật tiểu thuyết duy nhất được vinh danh như vậy.
______________________
(1) Môn võ của Nhật Bản mà Sherlock Holmes đã dùng để hạ Moriarty ở thác Reichenbach.
(2) Một chứng bệnh tâm thần được đặc trưng bằng những hành động lặp đi lặp lại mà bệnh nhân cảm thấy mình buộc phải làm.
(3) Nghĩa là: "ê, ê, bạn của tôi". Ở đây tác giả dùng với ý chế giễu (như "Ê, ê, bạn sao vậy?"). "Mon Ami" là 1 trong những cụm từ quen thuộc của Poirot vì ông là người Bỉ di cư đến Anh nên nói tiếng Anh pha chút tiếng Pháp. Nó cũng làm ta liên tưởng đến cụm "(Elementary,) my dear friend (or Watson)" quen thuộc của Holmes.
thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 16-06-2009 lúc 10:27 AM
Bây giờ là ý kiến của tui về 2 nhân vật này, và tui sẽ tập trung vào so sánh thứ 2 vì nó có nhìu điểm wan trọng:
- Thứ nhất,Spoiler
tác giả cho rằng việc Agatha Christie tạo dựng Hercule Poirot từ hình mẫu Sherlock Holmes là 1 thất bại vì Poirot ko tài năng và chuyên nghiệp bằng Holmes, nhưng điều này lại phụ thuộc vào quan điểm của tác giả viết truyện và quan điểm của người đọc. Chính cấu trúc của 1 câu chuyện trinh thám đòi hỏi người thám tử phải có những kỹ năng và kiến thức gì.
+ Thời đại của Holmes khoa học chưa thực sự phát triển và cảnh sát thường ko xử lý hiện trường tốt bằng Holmes, vì vậy ông phải wan sát hiện trường tỉ mỉ để tìm thêm bằng chứng là điều hiển nhiên.
Đúng là đa phần những vụ án của Holmes đều nguy hiểm và do đó lôi cuốn hơn những câu chuyện mà Agatha Christie viết. Nhưng tui có nhớ trong Conan movie 6 có nói rằng London cuối thế kỷ 19 ko thơ mộng như người ta tưởng, mà kỳ thực tình hình xã hội lúc đó rất tăm tối, đầy rẫy nguy hiểm. Cảnh sát thường bó tay trước phần lớn những tội ác (ai đọc truyện của Charles Dickens sẽ bít, và 1 ví dụ ko thể ko nhắc đến là Jack đồ tể), 1 nhân vật như Holmes có thể được coi là người đem lại ánh sáng cho thời đại của mình.
Hơn nữa, Conan Doyle là 1 người ưa thích mạo hiểm và thường viết những câu chuyện kỳ bí mà Sherlock Holmes là 1 trong những câu chuyện đó. Ông cũng dành nhiều thời gian để tìm hiểu về các vụ án hình sự. Và những nhân vật trong truyện của ông đều được xây dựng dựa trên những con người có thật trong thời đại đó (đã có tài liệu chứng minh cả Sherlock Holmes và giáo sư Moriarty đều xuất phát từ những nhân vật có thật).
+ Agatha Christie bắt đầu sáng tác loạt truyện về Poirot từ sau chiến tranh thế giới lần thứ nhất (1920). Và trong suốt quãng thời gian sáng tác của mình bà gần như chưa bao giờ tiếp xúc trực tiếp với hiện trường 1 vụ án mà chỉ tìm hiểu thông tin qua chuyện trò (bao gồm cả những lời đồn đại nhưng có thể chính nhờ vậy mà "Nữ hoàng trinh thám" Agatha Christie đã nghĩ ra đến hơn 8000 cách giết người khác nhau!). Kết quả là 2 nhân vật thám tử nổi tiếng nhất của bà là Hercule Poirot và Miss Marple đều là những nhân vật già nua, khả năng vận động đã bị suy giảm khá nhiều nên ko thể sánh với Holmes về những pha hành động được*.
Hơn nữa, tâm lý độc giả truyện trinh thám đã ko còn hứng thú với những cuộc phiêu lưu mạo hiểm sau khi đã trải wa chiến tranh thế giới I. Họ có xu hướng muốn đọc những gì tuy tẻ nhạt 1 chút nhưng lại gần gũi với cuộc sống thanh bình của mình. Do đó, vẫn là truyện án mạng nhưng những tác phẩm của Christie chủ yếu phản ánh cuộc sống ở các làng quê hay trong giới thượng lưu ở thành thị. Bà cũng viết 1 số truyện về các thám tử nghiệp dư, hay những người bị lôi vào các vụ án 1 cách tình cờ những vẫn có thể khám phá ra sự thật.
Điều đó chứng tỏ rằng tội ác ko chỉ xảy ra ở những nơi tăm tối của London hay những vùng quê hẻo lánh, mà có thể diễn ra ở cả những chốn yên bình hay văn minh nhất. Điều wan trọng là cuối cùng những kẻ độc ác vẫn sẽ bị trừng trị. Điều này xoa dịu phần nào những tổn thất tinh thần do cuộc chiến tranh tàn khốc gây ra.
Còn về khả năng suy luận thì ko thể nói 1 nếu mọi người chưa đọc các tác phẩm của Agatha Christie và rút ra những so sánh. Tui chỉ xin nêu 1 nhận xét, đó là những tiểu thuyết trinh thám của bà đều được dàn dựng rất công phu, tỉ mỉ, và có độ phức tạp cao hơn rất nhiều so với các câu chuyện về Sherlock Holmes. Vì vậy mà 1 vụ án sẽ có nhiều khả năng và khó giải quyết hơn, ngoài việc sử dụng những suy luận chặt chẽ như của Holmes, các thám tử của Christie thường phải dùng những thủ thuật khác để buộc thủ phạm phải tự lộ mặt. Bằng chứng vẫn là thứ wan trọng nhất. Suy luận dù có hay đến đâu nhưng nếu thíu bằng chứng thì nó vẫn chỉ là lý thuyết.
Ngoài ra, Agatha đề cao khả năng đánh giá, thấu hiểu bản chất con người nói chung và tội phạm nói riêng của các thám tử. Phương pháp phá án chủ yếu của bà Marple ngày nay được gọi là nghiên cứu trường hợp. Nó chẳng khác gì việc so sánh các hồ sơ tội phạm để tìm ra những điểm chung, chỉ có điều hồ sơ của bà Marple bao gồm tất cả những người mà bà đã từng gặp chứ ko chỉ riêng tôi phạm. Poirot cũng rất thích đi sâu tìm hiểu tâm lý con người. Nhờ vậy mà họ đã có những phương pháp tiếp cận tâm lý tội phạm rất độc đáo để tìm ra thủ phạm.
Chúng ta đều bít giao tiếp thường ngày ko phải là mặt mạnh của Holmes. Mặc dù ông rất giỏi cải trang và diễn xuất nhưng ông chỉ ra khỏi nhà khi có việc.
- Thứ 2,Spoiler
về tính cách của nhân vật, cả Holmes và Poirot đều được coi là những thám tử lập dị. Ở đây cần phải nói thêm rằng, hình mẫu đầu tiên của Holmes ko chỉ là bác sĩ Joseph Bell mà Conan Doyle đã thừa nhận rằng ông bị ảnh hưởng mạnh bởi nhân vật Charles Auguste Dupin của Edgar Allan Poe, 1 thám tử nghiệp dư cũng lập dị chẳng kém gì Holmes.
Một điều hết sức wan trọng nữa là nhà nhìu nhà nghiên cứu cho rằng motive truyện có 2 nhân vật như Sherlock Holmes và bác sĩ Watson lại bắt nguồn từ hình ảnh Don Quichotte và Santro Panca, mà theo đó Watson đã thần tượng Holmes quá mức. Nếu 1 nhân vật như Holmes đang dần trở nên quá hoàn hảo trong mắt độc giả các thời kỳ sau như những mơ tưởng viển vông của Don Quichotte thì 1 Poirot có phần yếu đuối, sợ hãi những đau đớn về thể xác, và thậm chí đôi khi còn sợ chết lại gần gũi với mọi người hơn. Poirot có quyền tự cao ko chỉ vì ông ta tài giỏi mà vì ông ta cũng chỉ là 1 con người và có những nhu cầu cần được người khác thừa nhận (nhu cầu tự thể hiện mình).
Và do đó, cặp đôi Poirot - Hastings ko phải lúc nào cũng hoàn hảo như Holmes và Watson hay Don Quichotte và Santro Panca.
- Thứ 3,Spoiler
Agatha cũng có lần tạo ra 1 đối thủ thực sự ngang tầm với Poirot. Nếu ai đã đọc tác phẩm "The Big Four" thì sẽ thấy Poirot đã sử dụng kế tương tự như Holmes để chiến thắng kẻ thủ của mình: giả chết. Đối thủ của Poirot là 1 tổ chức khủng bố vô cùng nguy hiểm, và xét về tầm ảnh hưởng thì nó còn nguy hiểm hơn Moriarty rất nhiều. Tuy nhiên, đây chỉ là tưởng tượng của tác giả, cũng như hình mẫu ngoài đời của Moriarty ko thực sự nguy hiểm đến thế.
- Cuối cùng,Spoiler
nếu Holmes là 1 trong những nhân vật tiểu thuyết hiếm hoi được vinh danh thì khi Poirot chết trong cuốn Curtain, tờ The New York Times đã đăng cáo phó để tang Poirot như 1 người thật.
- Kết luận:Spoiler
Tui nghĩ Agatha Christie chưa bao giờ mún tạo ra 1 Sherlock Holmes thứ 2, mặc dù bà bị ảnh hưởng nhìu bởi các tác phẩm về Sherlock Holmes của Conan Doyle. Chúng ta thường thấy ko chỉ trong truyện của Christie mà còn trong những tiểu thuyết trinh thám nổi tiếng khác người ta lun nhắc đến Holmes như 1 huyền thoại (thường có xu hướng coi Holmes chỉ là 1 nhân vật chỉ có thể xuất hiện trong tiểu thuyết) và so sánh với các thám tử trong tác phẩm của mình. Cũng giống như những nhân vật nổi tiếng khác (cả ngoài đời thực và trong tiểu thuyết), danh tiếng của Holmes chỉ có thể được tạo dựng trong 1 thời kỳ nào đó và đã trở thành kinh điển, nhưng cái có thể giúp họ sống mãi trong lòng độc giả qua nhiều thế hệ chính là sự đóng góp của những người tiếp bước con đường đó.
Do đó, Sherlock Holmes mãi mãi là thám tử vĩ đại nhất thế giới, và Agatha Christie là người kế thừa xuất sắc nhất của Conan Doyle. Bà đã khiến truyện trinh thám trở nên gần gũi với đời sống hơn thông qua những nhân vật và vụ án giản dị của mình.
* Sau này Agatha Christie có nói rằng nếu bà được bắt đầu lại sự nghiệp của mình thì bà sẽ chọn 1 nhân vật thám tử sẽ lớn lên trong truyện cùng với mình theo thời gian. Lúc đó bà đã nghĩ đến hình ảnh 1 schoolboy detective. Bít đâu ý tưởng về Kindaichi rùi Conan cũng ra đời từ đó?
Mệt...
thay đổi nội dung bởi: athes_owl; 12-08-2009 lúc 06:37 AM
Bài viết rất hay. Sau khi đọc nhận xét về Poirot thì tui nghĩ có lẽ hình mẫu nhận vật L hết 80% ừ Poirot. L hầu như ko bao h đến hiện trường mà anh luôn dựa vào phân tích tâm lý là chủ yếu để đưa ra suy xét và phán đoán. Anh thường dùng xác suất % để đánh giá khả năng chính xác suy luận của mình. Mặt khác L cũng là người rất lập dị. Tui nghĩ rằng L là một hình mẫu thám tử rất hiếm hoi, nếu ko nói là ít thực tế nhưng dù sao tui vẫn thích L nhứt. Nhất là sự tự tin ngạo nghễ và tính cách đánh iu khó hỉu của anh ^_^
![]()
Từ thuở mang gươm đi mở cõiTrời nam thương nhớ đất Thăng Long
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Bookmarks